Tôi đi học Kiến Trúc nội thất ở Đức _5

Unterhalt-verweigern

Chuyện tài chính của sinh viên

Càng quen nhiều bạn học hơn thì tôi cũng biết được nhiều thông tin phong phú về nước Đức hơn, không gói gọn trong phạm vi gia đình và vài người bạn thân nữa. Các bạn trẻ, 18 tuổi, hoặc học nghề thì có lương ngay dù ít, hoặc vào đại học, là đã bắt đầu tự lập tài chính. Những bạn mà bố mẹ có thu nhập cao thì không được nhận hỗ trợ (BAfoeg) của chính phủ, chính phủ sẽ mặc định bố mẹ sẽ hỗ trợ con, hỗ trợ bao nhiêu, cho luôn hay trả lại hay gì gì đó thì là chuyện riêng của gia đình. Số tiền hỗ trợ của chính phủ, cũng căn cứ theo mức thu nhập của bố mẹ mà có công thức tính. Ngoài ra thì hầu hết các bạn được nhận tiền “Trẻ em” (Kindergeld), tiền này bố mẹ được nhận từ khi con được sinh ra, thông thường các bố mẹ Đức sẽ cho con số tiền này làm tiền tiêu vặt hàng tháng khi con đủ tuổi tiêu tiền, tối đa tới 25 tuổi thì hết được nhận tiền “Trẻ em”. Bạn học mình có bạn nhận được tối đa số tiền Hỗ trợ chính phủ, là 735€, cộng với tiền “Trẻ em” 194 € (năm 2018) thì tính ra mỗi tháng bạn ấy có khoảng gần 1000€, trừ tiền nhà khoảng 300€, còn lại thì cũng đủ ăn uống đi lại, học hành. Nhất là học ngành Kiến trúc thì cũng như ở Việt Nam, tốn tiền dụng cụ nhiều, mỗi lần làm đồ án cũng phải bỏ tiền túi ra để mua vật liệu, trường thường hỗ trợ chừng một nữa nếu hên, nhiều chuyến đi thăm quan, thực nghiệm liên quan tới việc học, sinh viên cũng phải tự trả một phần chi phí.

Chú thích 1: Rất may mắn cho các bạn Đức, trường đại học có văn phòng phẩm riêng, bán dụng cụ học tập cho sinh viên với giá gần bằng giá gốc. Nhân viên bán hàng cũng toàn bộ là sinh viên làm thêm tình nguyện với mức lương gọi là hỗ trợ, bằng nửa mức lương tối thiểu qui định. Đầu năm nay vì nhiều bạn làm ở cửa hàng đi Học Kì nước ngoài nên thiếu người trầm trọng, cửa hàng “đình công” suốt hai tháng trời, và tiệm Cafe do sinh viên tự quản cũng đóng cửa suốt cả học kì. Trường có tiệm Cafe riêng và Căn tin riêng, nhưng hoạt động hoàn toàn riêng biệt, không liên quan gì tới cái tiệm Cafe sinh viên kia.

Nói chung thì 1000€ một tháng thì không thể mua sắm lung tung hay đi nhà hàng quán bar nhiều. Và để để dành tiền cho Học kì ở nước ngoài (được lựa chọn thực tập ở công ty trong nước, hoặc đi học một học kì ở nước ngoài), hoặc để đi du lịch (du lịch ở Đức là một phần tất yếu của cuộc sống, nhà nhà đều đi, người người đều đi, mỗi năm người đi làm có trung bình từ 24 đến 30 ngày nghỉ, ít tiền thì mỗi năm 1 lần đi xa, nhiều thì 2,3 lần), thì các bạn ấy phải cật lực làm thêm thậm chí vài việc một lúc. Việc học theo tín chỉ cho phép sinh viên được chủ động lựa chọn môn và thời gian, có thể gom các môn vào các ngày nhất định, thời gian rảnh để đi làm. Bố mẹ hầu hết để con cái tự xử lí cuộc sống, mặc dù cần thì vẫn cho vay tiền, hoặc nhân dịp Giáng sinh hay sinh nhật mà tặng những món quà thiết thực. Bạn mình “ước” một cái máy hút bụi cho dịp Giáng sinh này.

Chú thích 2: Vấn đề hỗ trợ tài chính cho học sinh, sinh viên ở Đức được qui định trong luật pháp rất rõ ràng, và cũng rất thú vị để tìm hiểu. Trẻ đủ 18 tuổi, còn sống với bố hoặc mẹ, và học nghề hoặc học đại học, thì bố mẹ (thu nhập đủ theo qui định) bắt buộc phải chu cấp cho con tối thiểu 735€ một tháng, bố mẹ từ chối, nhà nước sẽ trả cho người con, nhưng cũng sẽ trực tiếp lấy lại từ bố mẹ. Ở Đức mọi tài chính đều công khai, không giấu đi đâu được nếu có tiền, còn nếu tiền từ làm “chợ đen” thì ví dụ, mua xe ô tô ngon cũng không được. Nếu người con đã có ít thu nhập từ việc vừa học vừa làm, thì bố mẹ cũng phải chu cấp thêm một khoản nhỏ có bảng qui định hẳn hoi. Tóm lại, nhà nước sẵn sàng hỗ trợ, nhưng đẻ con ra thì buộc phải có trách nhiệm với nó cho tới lúc nó tự lập được, chứ cũng không thể đủ 18 tuổi ném nó ra đường, trừ phi nó tự bỏ nhà đi bụi thì thôi. Ngược lại thì người con cũng co nghĩa vụ học cho lẹ cho xong đi làm, chứ học dở học lười kéo dài việc học thì cũng bị cắt tiền. Mà nếu người con kết hôn thì lại là chuyện khác nữa, vì vợ hoặc chồng cũng có “nghĩa vụ” chịu trách nhiệm tài chính một phần cho người kia. Ví dụ: Người con đang đi học, sống cùng bố mẹ, theo mức thu nhập, bố mẹ phải phụ cấp 300€ cho người con, trừ chi phí ăn và ở tính khoảng 250€, thì bố mẹ phải trả thêm cho con 50€. Nếu người con không sống trong nhà bố mẹ, thì tùy theo mức thu nhập, phải chu cấp một khoản 735€ (2018) cho người con, trong đó 300€ là chi phí thuê nhà, số tiền này sẽ chia đều cho bố và mẹ theo tỉ lệ phần trăm thu nhập.

Thấy thì có vẻ người Đức rõ ràng rành mạch tới từng xu nhỉ. Cái này tùy nhà, có bố mẹ giàu thì cũng không tiếc gì cho con. Có bố mẹ giàu nhưng cũng không cho con một đồng mà để tiền hết cho nhà thờ. Có bố mẹ nghèo vất vả hỗ trợ con hết mức. Cũng có bố mẹ nghèo tiền tiêu hết vào bia rượu. Cũng có người bố mình biết, chỉ làm việc đủ để sống và không vượt qua mức đủ để hỗ trợ con, thành ra con trai mười mấy năm sống với mẹ không nhận được từ bố một cắc. Cái khác ở Việt Nam là không bố mẹ nào lo làm lụng để mua nhà cho con, hay chạy việc cho con, hay thậm chí cưới vợ cho con. Nghĩa vụ của bố mẹ cho con sau 18 tuổi theo qui định của pháp luật chỉ tới mức hỗ trợ chương trình học đầu của con mà thôi (thường là 3 năm).

Bố mẹ mình ở quê thì cũng đang ấp ủ hi vọng mua tạo dựng một cái cơ sở gì đó cho con gái là mình đây để nhỡ sau này nó cần thì cho, dù con cái sống tận đẩu tận đâu và chẳng bao giờ xin xỏ gì. Kiểu như ông bà lo cho con trai là em mình xong rồi, thì giờ rảnh, lo qua tới mình để có động lực làm việc vậy đó.

*lần sau có lẽ viết về chuyện tình yêu của sinh viên chăng!?

Advertisements

Tóc ngắn mắt bồ câu

1. Đọc bài tóc dài của cô Tám làm mình có hứng viết về tóc ngắn. Tóc mình, từ năm mười tám tuổi tới giờ, hầu như trường kì ngắn, dài lắm cũng chỉ tới chấm vai là hết, tuổi càng nhiều thì tóc càng ngắn. Còn từ bé tới 18 tuổi thì mình toàn tóc dài, dài tới tầm thắt lưng, đi học đại học xa nhà, được tự do, là mình cắt phăng mái tóc ngay.

Hồi nhỏ mình là cô gái đặc biệt (nếu có bạn nào ngày xưa học cùng trường thì đọc bài này nhận ra mình ngay ). Mình đặc biệt vì tóc mình không đen như mọi người, mà lại hơi loe hoe vàng, nhất là đuôi tóc ra nắng nhiều nên nâu vàng rực. Người lớn thì gọi mình là cô bé tóc vàng, bọn trẻ con thì gọi mình là đuôi bò, dù rằng con bò lông nó vàng nhưng đuôi nó đen nhóe. Hồi bé, xa xưa, ở quê, chưa có mô đen nhuộm tóc nâu tóc vàng như về sau, nên mình là đứa nổi bật nhất, đi đâu người ta cũng nhận ra. Mà bị cái hồi nhỏ cũng hơi bị xinh (giờ đỡ nhiều rồi), học giỏi, người lớn bao gồm cả mẹ mình, rất thích mái tóc dài vàng hoe của mình, suốt ngày người lớn khen, rồi gặp má mình cũng khen, và cứ hay nhắc đừng cho nó cắt tóc nha, vì ngoài màu lạ, nó còn suôn mượt nữa. Tới giờ thì mình đi chơi hay du lịch chẳng cần bọc theo lược, lắc đầu mấy phát là tóc vào nếp ngay. Má mình thành ra tự hào về mái tóc của mình lắm, nên là mình không bao giờ được phép cắt tóc, chỉ cắt chút chút cái đuôi chẻ ngọn thôi. Thế đấy, người lớn thì xuýt xoa, bọn trẻ con đen hôi thì “đuôi bò” “đuôi bò”, còn bọn trai tưng tửng thì cứ theo rào rào.

Năm 17 tuổi, nhân một lần nổi hứng liều, mình vào tiệm cắt tóc nhuộm đen. Ây da, về nhà má nổi cơn tam bành chưa từng có, bảo mình “Mày nói, nói ra tiệm nào, bà nào dám dụ dỗ mày nhuộm tóc để lấy tiền, bà nào độc ác dã man như vậy, đầu óc người ta đẹp vậy mà độc ác đem nhuộm, lấy mấy đồng tiền công có giàu không mà ác vậy”. Rồi má đuổi đi huhu. Mình ra cánh đồng sau nhà, chỗ mương nước thủy lợi ngồi khóc nức nở cả buổi. Giờ thì ruộng đã thành phố, mương nước đã thành con đường lộ mấy làn xe to đùng.

18 tuổi đi học xa nhà, thoát khỏi má, mình lập tức cắt tóc, lần đầu cắt ngang lưng, lần sau ngang vai, lần nữa ngang tai. Tết mình về thăm nhà với mái tóc tém hiện đại, đang nghĩ má có đuổi đi nữa không, thì ai dè má mê tóc tém quá, bảo hợp quá, khen suốt thôi. Năm sau về thì tóc kiểu khác, má lại bảo cắt tém đi con, tém đẹp, thôi má ơi, giờ má hết phép rồi nha. Sinh viên nghèo thì tóc chỉ có mấy kiểu, với mà hồi đó đứa nào nhuộm tóc là bị liệt vào hạng ăn chơi, cả lớp chỉ mỗi một bạn “ăn chơi” nhất nhuộm tí chút thôi mà bao nhiêu đứa liếc liếc hà. Ra trường một phát là bao nhiêu thời trang tóc mình làm tới hết, kiểu gì cũng có, trừ duỗi (ép) tóc vì món này ngồi đợi 6 tiếng lận, chịu không nổi, và nối tóc, vì mình vốn chỉ thích ngắn hơn chứ dài thì lo gì, ăn vào chỉ mọc tóc là giỏi. Mình không hề tiếc tóc, lỡ làm gì hư hay không thích thì cắt, rồi nó sẽ dài ra thôi mà.

Mình giống ba, tóc bạc sớm, bạc còn nhiều hơn má, nếu bạc hết cả đầu thì mình nghĩ sẽ đẹp, còn chỉ bạc mỗi chỏm đầu thì thấy ghê. Mình cũng có gặp một bạn Việt ở trường, mới 28 tuổi mà tóc bạc quá trời, nhìn cũng không đẹp, nhất là quá nổi bật trên tóc đen. Mà ở xứ này, hầu hết đứa nào nó cũng dòm được cái chỏm đầu của mình.

Ở đây thuốc nhuộm có cả ngàn loại, còn phong phú hơn cả nước hoa, mua về tự nhuộm nhanh gọn đơn giản. Loại thuốc gốc Henna (vẽ Henna mấy năm gần đây rất thịnh hành ở Việt Nam) thì không độc hại như thuốc nhuộm tẩy, nhưng bù lại thì cũng như vẽ Henna, màu phai dần theo số lần gội. Trên hộp khi mua cũng khi rõ, nhưng mình thấy thực tế giữ được lâu hơn tẹo. Có loại thuốc nhuộm y chang dầu gội, cực kì tiện lợi, tác dụng cũng chừng 4 tuần. Bạn chồng thì tóc cũng bạc nhiều, cơ mà tóc bản màu vàng trắng nên có bạc cũng vậy à 🙂 .

2. Hói đầu

Các bạn Tây bị hói hơi bị nhiều, ngoài ba mươi đã bắt đầu hói không dừng được. Bạn của bọn mình, nửa đầu phía trước láng o đã nhiều năm, từ khi mình biết bạn ấy. Bữa nọ sang nhà một bạn khác nữa là bạn chung, xem hình cũ, vô cùng bất ngờ khi thấy mới chưa tới 10 năm trước thôi, bạn ấy còn là một chàng lãng tử, tóc xoăn bồng bềnh dài chấm vai, thế mà… Thời gian dã man với bạn ấy quá. Hình minh họa, khi còn tóc bạn ấy đẹp ngang ngửa thế này nè, còn giờ thì … thời gian ác lắm haha.

Những cách chống ế (phiên bản Nhảm)

Bài mình viết năm 2017, đăng trong group kín của phụ nữ, mình cọp lại đây để không lạc mất, sau đọc lại còn có cái mà cười 🙂

Tôi có một đứa bạn mà cứ thi thoảng tháng một lần, nó nhảy vào bảo số mày thật sướng quá, may mắn quá, chỉ tao cách với. Nghe riết vừa nhàm vừa ngứa hết cả người. May mắn chỉ chiếm 1% thôi mấy chị ạ, 99% còn lại là tự mình nắm bắt cái may nó như thế nào.
Lấy chồng, hay chọn bạn trai, cũng y như ra chợ mua cá vậy. Các anh chàng ngoài kia cũng nhiều la liệt như cá nằm tênh hênh ngoài chợ kia. Có cá tươi, có cá ươn, có thứ bé như cá cơm, nhưng cũng có hàng khủng

😉. Các bà các cô cũng chen chúc nhau, chị nào chậm chân thì có khi con bạn mình hoặc mụ hàng xóm đã nẫng mất con cá tươi nhất. Nếu chợ quê không có cá ngon, hãy đi chợ thành phố, nếu chưa tìm được cá ngon, hãy về miền biển. Nếu thích cá nhập khẩu thì phải biết nhiều hơn một ngoại ngữ. Các chị có thể chỉ nhìn cá mà đánh giá nó có ngon không, có thể dùng ngón tay ấn ấn nó tí (nghĩ gì thế?), nhưng mẹ tôi dạy phải lật cả mang nó lên coi có đỏ tươi không, tôi cũng lật không biết bao nhiêu chàng trai mới tìm được một chàng thơm phức mua về đấy ạ

😉. Mà lỡ mua rồi về mới phát hiện cá ươn thì các chị cũng còn có ba sự chọn lựa nữa: Một là- Vứt nó cho mèo, không có mèo thì thùng rác, rồi đi kiếm con cá tươi khác. Hai là – nếu các chị tiếc tiền, tiếc công đi chợ nắng nôi, tiếc nước bọt trả giá hết hơi với bà hàng cá, chị hãy tống vào một kí hành tỏi tiêu gừng nghệ mắm muối nói chung là „hành mỡ đỡ đứa vụng“, cách thứ ba là ném đó qua nhà hàng xóm nào chị ghét í

😉 .
Thôi đi vào việc chống ế, đọc kĩ và muốn làm theo hay không thì tùy

😉
1. Làm đẹp
Hãy đầu tư cho vẻ ngoài của mình, đừng mong đàn ông sẽ nhìn thấy những „vẻ đẹp tâm hồn tìm ẩn sâu trong đôi mắt ấy“ từ những cái nhìn đầu tiên. Tất nhiên cũng đừng đầu tư quá tay làm vẻ đẹp bên ngoài đè bẹp hết những thứ khác. Mà khi biết làm đẹp, ngắm chính mình cũng thấy tự tin hẳn, mà vẻ đẹp của sự tự tin nó thu hút con đực lắm

😉. Quên luôn vẻ đẹp tự nhiên đi, nó chỉ dành cho mấy đứa quá đẹp thôi

😉. À nhớ lăn nách. (Khổ, năm nay tôi bị 2 mẻ hách rồi, một là tiệc cưới bạn, nhảy đã lắm mà có nhỏ kia nhảy xung quá lại rất thích „Hands up in the air“, né không kịp luôn).
2. Đầu tư đầu óc tí
Mấy cô nàng quá đẹp thì sẽ được tha thứ hết dẫu nàng chỉ biết mỗi mỉm cười chìa ra hàm răng trắng làm lu mờ hết tâm trí của những kẻ đối diện. Còn chị em mình, tiếc rằng nụ cười không tỏa ra ánh hào quang nào thì đành bù lại bằng cách nhả lời vàng ngọc vậy. Phụ nữ nói chuyện thông mình sẽ đỡ mất thời gian lắm luôn, vì mấy chàng bèo bèo hãi lắm chạy ngay luôn đỡ mất công đá, còn các chàng thiệt cool sẽ ở lại hầu chuyện. Các em gái ngoan lúc nào cũng ngồi im thin thít thẹn thùng e lệ, hãy nhường các em ấy cho các anh thích bông cảnh.
3. Ra đường
Nếu đã tân trang nhan sắc và não xong thì đừng ngồi đó đợi, hãy xông pha lên, tuổi thanh xuân nào có trở lại bao giờ. (Tôi quen bạn trai thứ 3 ở nhà hàng, thứ 4 ở quán cafe, thứ 5 ở phòng nhảy, thứ 6 online, thứ 7 ở bar, thứ 8 ở văn phòng, thứ 9 ở vũ trường, thứ n ở bãi biển

😉 ) chồng/bồ tương lai của các chị có thể lảng vảng ở bất cứ chỗ nào, cho nên cứ thà chém nhầm còn hơn bỏ sót.
4. Tán trai
Nếu tia được một chàng ngon lành, tay không đeo nhẫn cưới, nặng không quá 100 cân, chiều cao không dưới mép tai chị thì hãy „nhìn“ anh ta. Mà đừng có nhìn lén chi cho nó mất công, hãy nhìn một cách lộ liễu cho người ta tưởng như chị đang dùng mắt laser đốt hết quần áo của anh ta. Khi anh ta nhìn lại, đừng quay đi, hãy đếm thầm 1..2..rồi chớp mắt quay qua nói chuyện với bạn, đợi 3‘ sau hãy dùng laser chiếu chàng ta một phát nữa rồi phát nữa, nếu chàng không nhìn lại thì …thôi chắc nó gay hoặc có vợ rồi, nếu nó phát huy tác dụng, hãy nhìn, chớp mắt hơi chậm hơn 1 mili giây so với bình thường (chậm quá người ta tưởng đang đóng phin Cô dâu 8 tuổi), rồi vén một cọng tóc lên vành tai, nếu tóc ngắn, cứ tưởng tượng ra mà vén hehe. (bài 1 tôi chỉ viết thế thoai

😉 )
5. Tự lập
Hãy yêu bằng hết con tim nhưng đừng quên thêm một chút lí trí. Nếu có khả năng, hãy tự trả tiền cho mình, không có khả năng thì để chàng trả nhà hàng năm sao mình trả cà phê

😉 . Hãy yêu không tính toán, không vụ lợi, đàn ông đã yêu say đắm thì không tiếc gì cho người phụ nữ của họ hết, nên cứ bình tĩnh.
6. Đánh nhanh thắng nhanh
Nếu các chị 18 tuổi, các chị có all the time in the world, các chị ngoài hai lăm thì đừng có mất thời gian. Hồi tôi tầm 26 tuổi có lần tôi hẹn một anh chàng trẻ măng, làm techcom, sau một hồi nói chuyện, xác định đối tượng này có âm mưu tìm hiểu tôi để cưới liền tay và không phải là người phù hợp thì tôi đã oang oang em không thích lấy chồng sớm (e hèm) … lắm, không thích có con sớm lắm, em không thích sống chung với ba mẹ chồng, … tự nhiên chàng trai im bặt rồi lặn mất tăm. Vài năm sau khi đã tính lừa được thằng nào phải cưới ngay thì tôi đổi chiến thuật, hỏi từ sớm : bao giờ thì anh có ý định kết hôn? (thật ra người được tôi hỏi câu này đa phần trả lời không muốn cưới, thế là may quá, tôi lại lên đường săn bắn tiếp), hoặc tôi hỏi: anh có ý định có con trong tương lai không? –Không -> loại. – Có, anh muốn có 5 đứa -> loại. Tất nhiên các chị có thể sáng tạo các câu hỏi như: anh có bị bệnh lậu không? Có xu hướng tình dục bất thường không? Có gay không (đừng đùa, cái này tôi gặp rồi)? Có còn được mẹ nấu cơm giặt đồ lau nhà cho không? Có chơi thể thao không (không thể thao gì cả thì không phục vụ các chị được chu đáo khoản kia đâu)? Có hôi nách không? Có vũ phu không? ….còn gì nữa nhỉ?
7. Học ngoại ngữ (extra)
Trước hết đừng nói đi Châu Âu Châu Úc gì hết, muốn đi Lào thôi thì cũng phải nói được tiếng Anh cái đã. Tôi thì tôi đơn giản không thích tắm ao làng nên vừa tròn 18 tuổi toi cũng dọt luôn vào Sài Gòn coi cá thành phố có lớn hơn cá làng tôi không. Sau khi vừa xem vừa xử chán chê thì tôi muốn mở rộng lãnh thổ, nên đã tranh thủ học cả tiếng Anh, sau khi đủ khả năng chửi nhau bằng tiếng Anh thì tôi học tiếng Tây Ban Nha, và tiếng Đức. (giờ tôi có thể rên được 4 thứ tiếng), thế làm phạm vi săn bắn của tôi mở rộng ra khỏi mảnh đất hình S của mình. Chứ nếu số quá may bị Brad Pitt để ý mà chỉ nói được mỗi hế lô how are you i’m fine thank you and you thì thôi, phim hết, số lại hẩm ngay. Tôi tạm thời thế đã, chúc các chị săn được cá tươi.

Tôi đi học kiến trúc nội thất ở Đức_4

Đồ án

Đầu mỗi học kì sẽ có một buổi giới thiệu đồ án, các môn học không bắt buộc và Kommulativemodule (phần này các bạn sẽ gặp lại sau). Sau đó, ngay ngày hôm sau, hệ thống đăng kí online sẽ được mở trong vòng 24 tiếng đồng hồ cho sinh viên đăng kí. Mỗi sinh viên được 3 nguyện vọng, theo thứ tự ưu tiên 1 đến 3. Hết giờ, hệ thống sẽ tự động chọn ngẫu nhiên, từ nguyện vọng 1, nếu đồ án nào sinh viên đăng kí vượt chỉ tiêu thì tự động rớt xuống nguyện vọng 2 rồi 3.

Tương tự như các môn học không bắt buộc. Sinh viên phải hoàn thành một số lượng tín chỉ nhất định, ngoài các môn bắt buộc ra thì được chọn lựa giữa rất nhiều môn hay ho, chẳng hạn như nhiếp ảnh, điêu khắc, thiết kế đồ họa …

Đa phần giảng viên làm việc ở trường hằng ngày, có văn phòng riêng. Ngoài các giờ lên giảng đường thì giảng viên lên các đồ án, và các dự án khác cho sinh viên tham gia. Nước Đức có các chương trình rất phong phú, các công ty, thậm chí tư nhân, thường kết hợp với trường đại học để tổ chức những cuộc thi dưới dạng đồ án, có lợi cho cả đôi bên, sinh viên được tiếp xúc với những đồ án thực tế, có khách hàng thực tế, chứ không phải chỉ những dự án trên giấy, còn các nhà tài trợ được nhận ý tưởng thiết kế với giá rất sinh viên. Viết tới đây thì tôi đã làm 3 đồ án lớn, và một đồ án nhỏ trực thuộc môn học Kết cấu và vật liệu ở trường. Đồ án đầu tiên của tôi là Mosaic, nhưng là mosaic của thời cổ đại. Giảng viên tổ chức cho sinh viên đi thăm quan bảo tàng, được học và giải thích cách thức người xưa làm Mosaic ra sao, rồi tự thiết kế mẫu riêng, hoặc cũng được phép sao chép để làm bài riêng cho mình. Mosaic được làm từ đất sét, tô màu, nung suốt mấy ngày trong lò nung riêng, rồi tiến hành ghép dưới sự hướng dẫn của các thầy. Sản phẩm hoàn thành, thầy kết hợp với một bảo tàng nhỏ tổ chức một event trưng bày sản phẩm. Tôi hết sức ngạc nhiên khi đến event, cứ tưởng chỉ là một buổi trưng bày nhỏ, mang tính nội bộ là chủ yếu, vì bản thân sản phẩm sinh viên làm ra lần đầu tiên cũng không phải đặc sắc gì cho lắm. Bảo tàng dành một phòng lớn cho bọn tôi, mỗi tác phẩm được chễm chệ trưng bày trong những tủ kính nhìn hết sức chuyên nghiệp. Người dân trong vùng tới dự event đông một cách đáng ngạc nhiên, ai cũng quần áo lộng lẫy, các đấng mày râu thì veston hẳn hoi, các bà các các cô thì diện những bộ cánh sang trọng. Event có champain, nước trái cây và các loại bánh kẹo ăn nhẹ. Thầy giới thiệu đồ án, giới thiệu quá trình làm việc và các thành viên, kết thúc diễn văn thì mỗi sinh viên ra đứng trước tác phẩm của mình để giới thiệu cho khách tham quan. Tất cả đều là một phần của kì thi. Sinh viên được phép quyết định bán sản phẩm, tiền được đóng góp cho bảo tàng, hoặc giữ lại sản phẩm và trả một khoản nhỏ tiền vật liệu cho trường. Tác phẩm của tôi được mua chỉ trong vòng chưa tới 10 phút, chắc tại thầy định giá … hơi rẻ, một vài người khách khác chậm chân tiếc rẻ muốn … đặt hàng thêm, nhưng thực tế nói, tôi không bao giờ muốn làm lại, vì rất cực. Cái đồ án này là 50 giờ làm việc, còng lưng ngồi ghép những mẫu gạch nhỏ 8x8mm của tôi. Đồ án nhỏ tôi nói ở trên, là cải tạo một ngôi nhà nhỏ gần như bỏ hoang của một gia đình ở gần trường. Chủ nhà có ý tưởng cải tạo, nhưng vẫn chưa biết chắc muốn làm cái nào trong 3 đề tài: Airbnb (khách sạn online), văn phòng làm việc hoặc xưởng vẽ, thế là sinh viên được chọn một trong 3 đề tài trên, làm theo nhóm 4 người. Còn chủ nhà thì chỉ cần để cho sinh viên tự do tới thăm nhà, đo đạc, chụp ảnh, cuối học kì chủ nhà được nghiễm nhiên nhận mấy chục thiết kế để tha hồ lựa chọn, hoặc tham khảo ý tưởng.

Đồ án thứ ba là một cuộc thi ý tưởng thiết kế nhà hàng dành cho nhân viên của một công ty có hơn 1000 nhân viên làm việc, ở Hamburg. Không phải do tôi từ Việt Nam qua nên cái gì cũng ngạc nhiên, các bạn sinh viên làm chung đồ án cũng vô cùng ngạc nhiên và bối rối khi được đón tiếp một cách hết sức long trọng. Các sếp lớn và những nhân viên chủ chốt, gồm 15 người, veston sang trọng đón tiếp, cảm ơn các kiểu. Chúng tôi chỉ vài sinh viên, mà có tới 2 giảng viên và một chuyên gia âm học hướng dẫn suốt ba ngày workshop, đồ ăn, thức uống ê hề, sau còn được trường trả lại hơn 50% chi phí đi lại và khách sạn. Thường thì đồ án kéo dài cả học kì, nhưng đồ án này mang tính chất dự thi nên gấp rút chỉ trong 5 tuần. Đến hẹn lại lên, tới ngày chúng tôi lại quay lại Hamburg bảo vệ ý tưởng trước cả đoàn 20 người giám khảo. Nhóm tôi, gồm 2 người, đạt giải nhì với trị giá giải 300 Euro (giải nhất 400, ba 200 và tư 100), khỏi phải nói vui đến mức nào. Không uổn công cả tháng trời ngủ không ngon giấc.

Đám cưới của riêng mình

Trang trí ở bãi biển, rất đơn giản

Còm men bài viết của một bạn khác làm mình nhớ tới cái đám cưới của mình gần 3 năm trước. Đó là cái đám cưới của “riêng mình”, theo mong muốn của mình, chứ không phải cưới cho “ba mẹ” hay cho vừa lòng người ta nào khác, càng không phải để nở mặt nở mày.

Là cái đám cưới không có thiệp mời, không có quà cưới, không có thùng tiền mừng, chỉ có một yêu cầu duy nhất: phụ nữ mặc áo dài. Mình thì khác các cô gái khác, không câu nệ chuyện lễ lộc, không ảnh cưới lung linh, không váy cưới lộng lẫy. Mình chỉ muốn làm nó như một bữa tiệc đơn giản, với những người hết sức thân thiết. Sau đám cưới thì mình càng thấy thích cái kiểu tổ chức đấy, và hi vọng có thể làm một bữa tiệc nữa kỉ niệm 10 năm ngày cưới còn vui hơn gấp 10 lần.

Mình nghĩ, đám cưới ai cũng làm thiệp cưới hoành tráng, đãi mấy trăm khách mà có khi chẳng biết mặt biết tên người ta, nhận một đống tiền mừng rồi trả hết cho nhà hàng, thậm chí có người còn vay mượn để cưới cho to đặng nở mày nở mặt, có người hoàn toàn không thích những điều đó, nhưng phải chiều ý bố mẹ để bố mẹ nở mặt với xóm làng. Mình thì hay thích làm chuyện khác người lắm, cứ cái gì mà ngược lại số đông là mình khoái à. Ban đầu mình có nghĩ tới mấy kiểu thiệp cưới siêu đơn giản, rồi lại nghĩ, đơn giản nhất là chẳng thiệp gì sất. Một ngày trước ngày cưới, mình mới bắt đầu thấy lo, không có thiệp thế thì người ta thường không nhớ, hỏi má, liệu họ hàng có ai tới không ta?! Má đáp chắc nịch, tới chớ sao không. Rồi bốc điện thoại gọi một vòng quanh họ hàng, đảm bảo ai cũng nhớ đi, và không quên dặn thêm đừng bỏ tiền mừng hay quà cáp gì cả nha. Cũng do cái tính thích khác người, hơn nữa lại hơi quá rõ ràng rành mạch, mình nghĩ, mình rất ít đi đám cưới, không mừng được bao nhiêu bạn bè, ở quê lại càng không, có ai mời gì toàn ba má đi thôi, hầu như không ai nợ nần mình, nên mình cũng không muốn nợ nần ai cả. Thế là quyết định, không nhận tiền mừng. Cũng có nghĩ không biết liệu họ hàng có ngại không, có khi lại nghĩ mình chảnh chê tiền, nên cũng hỏi vài người xem ý sao, ai cũng ủng hộ, nhất là khi nói “hãy mặc áo dài đi đám cưới, đó là món quà mình mong muốn”. Hơn nữa, mình tổ chức tại nhà, mướn người nấu và dọn, chi phí tầm hơn 100k/người. Mình chỉ mời khoảng 100 người, tính ra chỉ tầm 10 triệu tiền ăn uống, chi phí này mình kham được. Trang trí tại nhà mình cũng nhờ người làm hết, tính tình lỡ đễnh không quan tâm lắm nên chẳng biết người ta trang trí gì, cứ dặn tới ngày đó tới làm thôi, rồi nhờ người ta làm luôn mâm quả các kiểu (cho nhà trai) và không thèm duyệt trước, cho gì xài nấy rất dễ tính. Hình như tính hết không tới 10 triệu. Rồi 5h chiều trước ngày cưới mình rủ đứa bạn đi …mướn áo cưới. Mình đoán là chắc không có cô dâu nào tỉnh tới mức đó, chỉ đi tìm áo cưới trước 18 tiếng đồng hồ. Tiêu chí là áo dài thôi, đi 2 tiệm thì tìm được ngay cái áo dài đỏ lộng lẫy vừa khít y chang may đo, áo này người ta chỉ mặc làm lễ hoặc đám hỏi, nên giá siêu hạt dẻ, hình như 300k, may bạn mình mang theo chứng minh thư nên cọc lại lấy áo về luôn. Rồi phi qua tiệm chụp hình đối diện hỏi sáng mai có ai ghé nhà trang điểm giúp không? Trang điểm đơn giản 350k (cái này thì vì mình nhấn mạnh đơn giản nên người ta tính giá trang điểm dự tiệc mà không hề biết đám cưới, sáng hôm sau đến nhà thì mới biết đám cưới, mới bảo mình ơ em tính giá rẻ quá), mình cười bảo em cứ trang điểm cho chị như tiệc bình thường thôi, làm quá giống cô dâu … chị khỏi trả tiền luôn á. 🙂 (Mình rất sợ cái kiểu trang điểm mặt bư phấn ở quê), mình đem kem phấn của mình cho cô ấy xài cho hợp màu da, vì da mình ngăm, tránh trường hợp thường bị thấy, các cô dâu mặt trắng bệt còn cổ đen xì.

Tiệc đơn giản buổi trưa ở nhà chủ yếu cho họ hàng, công bố rằng con nhỏ này chống lầy rồi đó nha. Rồi chiều bạn bè kéo xuống làm tiệc bãi biển và đốt lửa bon fire. Chỗ này hơi tiếc vì mình dự tính tiệc bãi biển chỉ cho bạn nước ngoài và bạn Sài Gòn là chính, còn lại bạn thân ở quê chỉ chừng 5 đứa là hết cỡ, nên mình chỉ chuẩn bị đồ nướng cho 30 người mà uống là chính, ai dè dân tình ở quê nghe tiệc biển cũng ham vui, kéo xuống hơn 50 người thành ra đồ ăn không đủ. Cho nên mình muốn làm lại tiệc bãi biển, có thể làm sinh nhật con (nếu có đẻ), hoặc là kỉ niệm 10 năm ngày cưới (nếu không bỏ nhau trước) cho mọi người. Lần sau thì mình đã có kinh nghiệm nên sẽ làm tốt hơn, sẽ chuẩn bị nhiều đồ ăn hơn, chuẩn bị thêm trò chơi bãi biển … thậm chí mướn DJ.

Đốt lửa

Ba má ban đầu trích tiền trả giúp các khoản trước, rồi sau thì không chịu nhận tiền mình trả lại, ba má nói vì bọn mình không nhận quà mừng nên ngoài cái nhẫn “kỉ niệm” thì ba má … tặng luôn cái tiệc cưới vì … rẻ quá 🙂 . Thành ra đám cưới tiết kiệm của bọn mình trở thành Siêu tiết kiệm luôn 🙂 .

Hãy bảo vệ con!

Khi mình có con, mình sẽ chọn làm bạn của con, sẽ bảo nó kể cho mình nghe những chuyện ở trường, kể cho mình nghe những ai nó gặp, những việc nó làm. Nếu ai chạm vào vùng bí mật của nó, nó phải làm gì, và phải mách ngay cho mình như thế nào. Mình bây giờ ngoài 30 tuổi, không hèn như đứa trẻ 12 tuổi ngày xưa nữa, mình sẽ làm ra ngô ra khoai.

  • Mình không đồng tình với những người ủng hộ diễn viên hài Minh Béo (anh này phạm tội ấu dâm ở Mỹ, bị nhốt vài tháng rồi thả về vn) vì mình đã từng bị lạm dụng, may mắn là không to tát đến mức bị ảnh hưởng tâm lý về sau này.
  • Câu chuyện bị lạm dụng mình từng viết nhiều lần, tất nhiên chỉ cho riêng mình đọc, vì nó là một phần kí ức của mình, viết về nó rất rất rất khó, một mặt là đề tài nhạy cảm, mặt khác là động chạm tới nhiều người còn sống sờ sờ ra đấy mà mình cũng chẳng muốn làm những người vợ người con của họ phiền lòng vì một lỗi lầm – có thể là – trong một chốc lát trong quá khứ. Có nhiều khi ngồi viết, mà lòng thắt lại nghĩ không biết bao nhiêu đứa trẻ ở quê chịu cảnh này, không biết những người đó có lặp lại hành vi tương tư với đứa trẻ khác. Riêng có một người, quả thật mình lo lắng là đã và sẽ có thể có nạn nhân khác.
  • Nếu bạn chưa bao giờ từng là nạn nhân của lạm dụng tình dục, hãy tin rằng bạn đã rất may mắn, nhưng cũng hãy tin rằng, còn rất nhiều đứa trẻ, người đã từng là đứa trẻ, kém may mắn hơn bạn, chỉ là họ chỉ giữ những bí mật đen tối ấy cho riêng mình mà không kể cho bạn nghe thôi.

Mình lớn lên ở quê tới năm 18 tuổi, không giống như thành phố, nhà ở quê ngày xưa hầu như không bao giờ khép cổng hoặc thậm chí không có cổng, cửa nẻo cũng chỉ khép hờ mà thôi. Mình thuộc loại dậy thì sớm (so với thời xưa, ở quê đứa nào cũng ốm teo tẻo và lép xẹp), 12 tuổi mình có kinh nguyệt lần đầu tiên. Thế là bắt đầu dậy thì, mình lớn lên đúng là mỗi ngày luôn, từ đứa còi cọc hồi nhỏ còn ăn chế độ suy dinh dưỡng kí bột kí đường lon sữa, mình bỗng chốc phổng phao vô cùng, mình ăn như „Bát giới“, mỗi ngày trèo lên cân đều thấy lên kí, mình mập nhanh tới mức da ở đùi bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhẹ tới giờ vẫn còn vết tích. Ngực bắt đầu lớn làm mình xấu hổ, mình lấy cái nịt bụng của má để nịt ngực lại cho bằng phẳng, mình cứ nịt thế mỗi ngày cho tới khi bị má phát hiện chửi quá trời. Năm 15 tuổi thì mình đã bằng bây giờ về chiều cao và cân nặng.  So với bạn cùng lứa mình thành ra tròn trịa ngon mắt, thế nên mình trở thành mồi ngắm cho những kẻ có hành vi sai lệch. Nền giáo dục, những quan niệm cổ hủ, thiếu đối thoại giữa cha mẹ con cái, những định kiến sai lầm của xã hội, luôn làm những cô gái mới lớn, thậm chí cả đã lớn, luôn cảm thấy bị lạm dụng tình dục là một vết nhơ nhuốc cần phải che đậy, thế là bí mật luôn là bí mật, còn thủ phạm thì cứ nhơn nhơn sống, tìm kiếm con mồi mới, thậm chí quay lại đe dọa ngược lại nạn nhân nếu không cho hắn tiếp tục thì hắn sẽ đi nói với mọi  người… thật kinh khủng. Thủ phạm nhiều khi chẳng ai xa lạ, bố mẹ nhiều khi con kể còn không tin.

Một lần mình sang nhà hàng xóm chơi trốn tìm buổi tối với cả đám con nít trong xóm, trong khi mình đang rối rít tìm chỗ trốn thì thằng hàng xóm hơn mình vài tuổi, đang nấp sẵn một góc, kêu  mình vào,  vừa ngồi thụp xuống thì nó búp zú mình mấy cái. Mình bỏ về và từ đó không bao giờ đặt chân sang nhà đó nữa dù rằng mình rất quí bố mẹ nó. Đó là câu chuyện đầu tiên. Nhà mình buôn bán từ khi mình còn nhỏ, rõ ràng việc buôn bán nuôi sống cả gia đình, nuôi mình đi học, nhưng lại là môi trường vô cùng nguy hiểm cho con gái đang lớn còn khờ còn ngốc. Vì là quán, cho nên thanh niên tới cũng chẳng đuổi được. Xóm trên có một thằng hơn mình vài tuổi, nó hơi khùng, liên tục xuống quán nhà mình ngồi lì, quán chỉ có mình mình vì ba má còn đi làm. Mấy ngày đầu nó cứ ngồi lì nhìn mình chằm chằm, rồi một hôm có sấn lại gần, mình không nhớ rõ nó đã kịp sờ cái gì chưa, thời đó mình rất hung dữ, nhưng thằng này chửi kiểu gì nó cũng cười hề hề, lúc nó sáp vào thì mình cầm luôn cái ghế kế bên phang vào đầu nó. Nó tức giận bỏ đi rồi từ đó không bén mảng tới nữa, may quá. Rồi một thằng hàng xóm khác, mình phải nói là rất dê, cứ trưa vắng mình phải canh nhà một mình thì nó mò sang thả dê, nó có cái trò chọc ngón tay vào eo, thì từ eo lên ngực mấy hồi. Có một hôm ba má không có nhà, nó cứ xông vào chọc vào eo mình, nói những lời rất dê, mình bỏ chạy, vòng ra sau nhà, nó vẫn không tha và đuổi theo, cùng đường mình nhặt một viên gạch ống lên quát to: Mi bước tới bước nữa là tao cho vô mặt mi. Nó hầm hầm bỏ đi, từ đó mình luôn nhìn sang nhà nó với ánh mắt hình viên đạn, mình ghét luôn cả tông ti họ hàng nhà nó. Và từ chiến thắng đó mình tin rằng nếu nó xông tới mình lại cho nó ăn đá ăn gạch, hơn nữa nó không thể chạy nhanh bằng mình.  Tới giờ đã rất nhiều năm trôi qua, nhưng mình không quên, vẫn ghét nó, mỗi lần về thăm quê vẫn thấy cái mặt khó ưa của nó ở đó.

Ở quê hay có kiểu trai tới nhà tán gái, nhà mình là quán xá nên trai cứ tới vô tội vạ. Năm mình 16, 17 tuổi, những anh chàng sinh viên luôn là cái gì đó bóng bẩy hay ho, xa vời với những người nông dân lúc nào quần áo cũng lấm lem. Có một tốp sinh viên nọ cứ hay tới nhà mình, một thằng trong tốp tán mình, hình như nó học đại học Luật,  mình nghe ngưỡng mộ và thèm rớt cả hàm. Nó nhìn rất nho nhã, rất thư sinh và cũng đẹp trai, mình cũng thinh thích nó cho tới một lần, đang ăn cơm với gia đình, nó ngồi phía trước nhà, gọi mình ra có chuyện gì đó, mồm mình vẫn nhai cơm, tay vẫn cầm đũa. Vừa bước ra thì thằng thư sinh tấn mình vào tường, hôn môi rồi bóp zú hai cái, xong bỏ đi. Quá nhanh, mình còn chưa kịp định thần, ba má mình thì ngồi phía sau bức tường nó tấn mình, vậy mà nó dám, rồi nó biến mất luôn từ đấy mình không bao giờ gặp lại nó nữa.

Một người họ hàng xa hơn mình vài tuổi cũng tranh thủ sờ mông mình một lần thì mình đi bộ lên dốc trước mặt nó.  Một gã bán mắt kính rong cũng tranh thủ vừa giới thiệu hàng vừa đứng sát vừa đủ tay chạm vào ngực mình, mình lại tưởng vô tình nên xích ra, lão lại xích lại thì mình mới biết là không phải vô tình. Quát lên thì lão mới cười nham nhở bỏ đi. Một lần chạy thể dục buổi sáng với em trai và bé hàng xóm, bị hai thằng nhóc chạy xe máy dừng lại, pin đèn pin vô mặt mình rồi sờ bím một cái. Haiza, nó sờ cao quá chả trúng bím nên mình đoán hai thằng này còn nhỏ, nhưng mình cũng ngán nghỉ chạy bộ buổi sáng luôn. Nhưng có nhiêu đó mình cũng xấu hổ (!?) chẳng kể ai, em mình chạy kế bên không biết chuyện gì xảy ra hỏi mình mình cũng bảo chẳng có gì.

Ở Sài Gòn, ngoài những vụ linh tinh như chạy xe bị vỗ mông, bị thằng điên nào bám đuôi, hay bị đứa biến thái nào khoe cu… thì nhiều kể không hết. Học đại học còn bị bạn cùng lớp cưỡng hôn cắn rách môi hay rủ đi xem phim rồi bóp dú, thế mà thằng cha ấy lại còn kể lung tung gì sai sự thật với tụi trong lớp nữa, vấn đề là mình không quan tâm ai nghĩ gì nên cũng chẳng thèm phân bua, vì nó chẳng ảnh hưởng gì tới cuộc sống của mình, ai tin nó thì cứ việc tin. Có lần bị lão già biến thái bám nhăng nhẳng suốt chặng đường dài, nói năng tục tĩu, bám dai tới mức gần tới công ty rồi mà nó không chịu đi, tức quá tới mức run người chịu hết nổi mình nghĩ „giờ tao chơi khô máu với mày luôn“, ngang góc đường nguyễn văn trỗi đang thi công công trình, mình dừng xe nhặt mấy hòn gạch to để ở chỗ để chân; thằng biến thái vẫn chạy xe chầm chậm chờ, mình vẫn vừa run vừa tức trờ lên, tung chân đạp xe nó mà chân ngắn quá không với tới, rồi nhặt cục đá lên gào to giữa đường giờ mày cút không tao cho vô mặt. Ấy thế mà thành công, nó đi thẳng. Mình ngưỡng mộ nhất cô bạn ngày xưa, vừa ở bệnh viện Từ Dũ thăm bạn ra, có ngay thằng biến thái đứng cầm cu khoe, nó giật mình đúng 2 giây rồi cười như nắc nẻ bảo „đù má cu có chút xíu xìu xiu bày đặt khoe cha nội, mày làm tao mắc cười quá“, rồi nó phẩy tay mà đi.

May là mình từ bé tính tình hung dữ, thấy trai dê là mình xách ghế hoặc nhặt gạch nhặt đá ngay là tụi nó lủi mất cũng đỡ. Với nhà ở ngay đường lớn, chứ không phải giữa đồng không mông quạnh la cũng không ai nghe thì không biết chuyện gì xảy ra nữa.

Lão đáng sợ nhất lại là gã chưa động tới mình, lão ấy khi ấy đã ngoài 50, mình 12 tuổi. Nhà mình có cái phòng Karaoke nhỏ, lão là khách hay đến. Một hôm lão thủ thỉ với mình, „Tối nay tám giờ con đi ra khỏi nhà một tí, ra chỗ cái tiệm sửa xe cách nhà đâu chừng 200m, chú sẽ gặp con ở đó và tặng cho con một món quà và chỉ xin hôn con một cái thôi. Con có thích một sợ dây chuyền bằng vàng không? Nhớ nhé, tám giờ.“ Cho tới bây giờ mình vẫn rùng mình khi nghĩ tới lời của lão, thời đó, đi ra 100m khỏi nhà là đồng ruộng mênh mông vắng tanh tối đen như mực, chẳng có một nhà hàng xóm nào. Mình đã không đi vì mình hơi sợ tối và mình không thích dây chuyền vàng cho lắm, mình thích cái gì ăn được cơ. Nếu ngày ấy lão dụ dỗ bằng một cái gì khác mà mình thích, có lẽ giờ mình không thể ngồi đây viết lại một cách bình tâm như vậy. Và thậm chí mình không hiểu, không biết, cho tới tận gần 10 năm sau lớn lên, mới lại rùng mình. Đây là lão già mà mình luôn lo sợ không biết gần hai mươi năm qua lão đã có đứa bé gái nào là nạn nhân của lão chưa, mình cũng không biết cách nào để nhắc nhở ai cả.

Và mình cũng biết mình không phải là nạn nhân duy nhất của những trò lạm dụng kể trên. Thậm chí có vài người bạn thân thiết của mình đã kể cho mình nghe những vết thương từ thời trẻ thơ và sẽ vĩnh viễn không bao giờ lành của họ với những kẻ có khi là hàng xóm, có khi là họ hàng, mình đau lòng, nhưng chỉ biết giữ kín bí mật của họ và căm thù thủ phạm và không biết làm gì hơn.

Mình biết nếu ngày đó nếu khi xảy ra bất cứ chuyện gì mình nói với ba má, thì ba má mình sẽ bảo vệ mình bằng mọi cách, má chắc sẽ tới đứng trước cổng vừa chửi vừa khóc, ba nóng tính thế chắc sẽ cầm rựa rượt mấy thằng sở khanh trối chết, em mình chắc sẽ đập tụi nó một trận vì ngày xưa có tuyên bố học võ để bảo vệ chị, tiếc là em ấy nhỏ hơn mình nhiều quá nên ngày đó vẫn còn là đứa con nít mình chưa nhờ được. Vấn đề ở đây là, mình không nói, ngày đó những chuyện đó mình tự thấy xấu hổ nên tự giữ bí mật, và mình cũng không nhớ, ngày ấy ba má có bao giờ ngồi tỉ tê tâm sư với mình không, ba má quần quật làm lụng lo cho chị em mình no cơm đủ tiền đi học đã không còn thời gian cho riêng mình nữa rồi. Không ai bảo cho mình biết nếu bị kẻ khác sờ mó thì phải làm gì, còn đồng loại thì … Nếu chẳng may trong xóm trong làng có đứa bé nào xui xẻo là nạn nhân của mấy thằng biến thái thì y như rằng cũng phải bán nhà bỏ xứ mà đi, chứ làm sao sống nổi với những ánh mắt kì thị, giễu cợt,đàm tiếu, dù rằng bản thân nó chỉ là nạn nhân mà thôi. Đó cũng là lí do khiến nạn nhân im lặng còn hung thủ thì nhỡn nhơ.

Một người “mẹ”

100_1065
hình minh họa lều cố định (Dauercamping)

Bạn mình, lấy chồng ở Bungari, Bun là một nước nghèo trong khối châu âu, nếu nhìn vào thu nhập và chi phí, cũng có thể nói còn nghèo hơn cả Việt Nam. Bạn mình lấy chồng sang đấy một năm thì có con. Quanh quẩn ở nhà ở quê chăm con, chồng lại đi làm xa 1-2 tháng mới về một lần. Mùa đông bạn và con gái ở nhờ nhà bố chồng, chồng đi làm ở nước khác, mùa hè thì ở biển trong cái lều cố định, kế bên nhà hàng nơi chồng làm việc.

Mình so với bạn hầu như mọi thứ đều tốt hơn, ấy vậy mà rất nhiều khi ngồi tựa cửa chạnh lòng nhớ quê, nhớ cuộc sống cũ. Cho nên mình hiểu, hiểu rõ nỗi buồn của bạn.

Suốt mấy năm rồi bạn không về Vietnam.

Bạn kể, ở đây tuy không tốt nhưng về đấy còn tệ hơn. Bạn không làm ra tiền, không bạn bè, không công việc, thậm chí chồng cũng thường xuyên không ở bên. Mẹ bạn, thỉnh thoảng lại gọi điện sang than thở, rằng con bé này lấy chồng Hàn Quốc, mới về xây cho mẹ nó cái nhà to, coi nó vậy mà có hiếu ghê; rằng con nhỏ kia lấy chồng tây, mỗi tháng cho mẹ nó mấy ngàn, mẹ nó bây giờ sang chảnh lắm… Thỉnh thoảng cả những người họ hàng khác cũng góp vào vài câu chuyện. Những câu chuyện như những lời trách móc làm nó đau thấu tận xương. Tiền chồng đưa cho hai mẹ con để ăn uống chi tiêu, nó bớt lại, ăn ít, ăn dở, dành dụm cắt ca cắt củm được hai ngàn. Nó gửi về Việt Nam cho mẹ. Nó mừng vì cuối cùng cũng có chút tiền tặng mẹ.

Mẹ nó gọi điện cho nó, thay vì cảm ơn nó, thay vì hỏi han cuộc sống nó ra sao, nó dành dụm bao lâu, ăn uống kham khổ thế nào, thì bà trách móc còn nặng lời hơn: mày lấy chồng tây bao nhiêu năm mà gửi về cho mẹ mày chỉ có hơn 5 chục triệu thế hả. Mày làm tao nhục mặt với bà con chòm xóm họ hàng.

Nó điếng người, ngồi giữa cái lều khóc tu tu, con gái nhỏ thấy mẹ khóc cũng chạy lại ôm mẹ khóc theo. Người này là mẹ mình sao?

Hai ngàn đối với mình cũng là nhiều lắm.

IMG-20170504-WA0002
tấm hình này buồn cười quá