Tóc ngắn mắt bồ câu

1. Đọc bài tóc dài của cô Tám làm mình có hứng viết về tóc ngắn. Tóc mình, từ năm mười tám tuổi tới giờ, hầu như trường kì ngắn, dài lắm cũng chỉ tới chấm vai là hết, tuổi càng nhiều thì tóc càng ngắn. Còn từ bé tới 18 tuổi thì mình toàn tóc dài, dài tới tầm thắt lưng, đi học đại học xa nhà, được tự do, là mình cắt phăng mái tóc ngay.

Hồi nhỏ mình là cô gái đặc biệt (nếu có bạn nào ngày xưa học cùng trường thì đọc bài này nhận ra mình ngay ). Mình đặc biệt vì tóc mình không đen như mọi người, mà lại hơi loe hoe vàng, nhất là đuôi tóc ra nắng nhiều nên nâu vàng rực. Người lớn thì gọi mình là cô bé tóc vàng, bọn trẻ con thì gọi mình là đuôi bò, dù rằng con bò lông nó vàng nhưng đuôi nó đen nhóe. Hồi bé, xa xưa, ở quê, chưa có mô đen nhuộm tóc nâu tóc vàng như về sau, nên mình là đứa nổi bật nhất, đi đâu người ta cũng nhận ra. Mà bị cái hồi nhỏ cũng hơi bị xinh (giờ đỡ nhiều rồi), học giỏi, người lớn bao gồm cả mẹ mình, rất thích mái tóc dài vàng hoe của mình, suốt ngày người lớn khen, rồi gặp má mình cũng khen, và cứ hay nhắc đừng cho nó cắt tóc nha, vì ngoài màu lạ, nó còn suôn mượt nữa. Tới giờ thì mình đi chơi hay du lịch chẳng cần bọc theo lược, lắc đầu mấy phát là tóc vào nếp ngay. Má mình thành ra tự hào về mái tóc của mình lắm, nên là mình không bao giờ được phép cắt tóc, chỉ cắt chút chút cái đuôi chẻ ngọn thôi. Thế đấy, người lớn thì xuýt xoa, bọn trẻ con đen hôi thì “đuôi bò” “đuôi bò”, còn bọn trai tưng tửng thì cứ theo rào rào.

Năm 17 tuổi, nhân một lần nổi hứng liều, mình vào tiệm cắt tóc nhuộm đen. Ây da, về nhà má nổi cơn tam bành chưa từng có, bảo mình “Mày nói, nói ra tiệm nào, bà nào dám dụ dỗ mày nhuộm tóc để lấy tiền, bà nào độc ác dã man như vậy, đầu óc người ta đẹp vậy mà độc ác đem nhuộm, lấy mấy đồng tiền công có giàu không mà ác vậy”. Rồi má đuổi đi huhu. Mình ra cánh đồng sau nhà, chỗ mương nước thủy lợi ngồi khóc nức nở cả buổi. Giờ thì ruộng đã thành phố, mương nước đã thành con đường lộ mấy làn xe to đùng.

18 tuổi đi học xa nhà, thoát khỏi má, mình lập tức cắt tóc, lần đầu cắt ngang lưng, lần sau ngang vai, lần nữa ngang tai. Tết mình về thăm nhà với mái tóc tém hiện đại, đang nghĩ má có đuổi đi nữa không, thì ai dè má mê tóc tém quá, bảo hợp quá, khen suốt thôi. Năm sau về thì tóc kiểu khác, má lại bảo cắt tém đi con, tém đẹp, thôi má ơi, giờ má hết phép rồi nha. Sinh viên nghèo thì tóc chỉ có mấy kiểu, với mà hồi đó đứa nào nhuộm tóc là bị liệt vào hạng ăn chơi, cả lớp chỉ mỗi một bạn “ăn chơi” nhất nhuộm tí chút thôi mà bao nhiêu đứa liếc liếc hà. Ra trường một phát là bao nhiêu thời trang tóc mình làm tới hết, kiểu gì cũng có, trừ duỗi (ép) tóc vì món này ngồi đợi 6 tiếng lận, chịu không nổi, và nối tóc, vì mình vốn chỉ thích ngắn hơn chứ dài thì lo gì, ăn vào chỉ mọc tóc là giỏi. Mình không hề tiếc tóc, lỡ làm gì hư hay không thích thì cắt, rồi nó sẽ dài ra thôi mà.

Mình giống ba, tóc bạc sớm, bạc còn nhiều hơn má, nếu bạc hết cả đầu thì mình nghĩ sẽ đẹp, còn chỉ bạc mỗi chỏm đầu thì thấy ghê. Mình cũng có gặp một bạn Việt ở trường, mới 28 tuổi mà tóc bạc quá trời, nhìn cũng không đẹp, nhất là quá nổi bật trên tóc đen. Mà ở xứ này, hầu hết đứa nào nó cũng dòm được cái chỏm đầu của mình.

Ở đây thuốc nhuộm có cả ngàn loại, còn phong phú hơn cả nước hoa, mua về tự nhuộm nhanh gọn đơn giản. Loại thuốc gốc Henna (vẽ Henna mấy năm gần đây rất thịnh hành ở Việt Nam) thì không độc hại như thuốc nhuộm tẩy, nhưng bù lại thì cũng như vẽ Henna, màu phai dần theo số lần gội. Trên hộp khi mua cũng khi rõ, nhưng mình thấy thực tế giữ được lâu hơn tẹo. Có loại thuốc nhuộm y chang dầu gội, cực kì tiện lợi, tác dụng cũng chừng 4 tuần. Bạn chồng thì tóc cũng bạc nhiều, cơ mà tóc bản màu vàng trắng nên có bạc cũng vậy à 🙂 .

2. Hói đầu

Các bạn Tây bị hói hơi bị nhiều, ngoài ba mươi đã bắt đầu hói không dừng được. Bạn của bọn mình, nửa đầu phía trước láng o đã nhiều năm, từ khi mình biết bạn ấy. Bữa nọ sang nhà một bạn khác nữa là bạn chung, xem hình cũ, vô cùng bất ngờ khi thấy mới chưa tới 10 năm trước thôi, bạn ấy còn là một chàng lãng tử, tóc xoăn bồng bềnh dài chấm vai, thế mà… Thời gian dã man với bạn ấy quá. Hình minh họa, khi còn tóc bạn ấy đẹp ngang ngửa thế này nè, còn giờ thì … thời gian ác lắm haha.

Advertisements

Đừng làm mẹ khóc!

Mấy năm trước, mình về nhà chơi với gia đình vài tháng trước khi đi nước ngoài sống, dù gì cũng hơn 10 năm, chỉ viếng thăm một năm một hoặc hai lần. Nhân tiện có mình rảnh rỗi ở nhà, thì má quyết định đi mổ túi mật, chỉ là một thủ thuật nhỏ, không có gì đáng ngại, ở lại bệnh viện chừng 3,4 ngày là khỏe. Hai má con ngồi coi phim, một bộ phim Mỹ, nội dung gì đó hơi phức tạp. Má thường ngày chỉ coi phim Việt Nam, phim Hàn Quốc, Trung Quốc, toàn chuyện trong nhà ngoài ngõ,  mẹ chồng nàng dâu, ngoại tình các kiểu, hoặc cung tần mỹ nữ tranh nhau vua chúa, chứ má không bao giờ coi mấy phim hành động hay tâm lí phức tạp, giờ ngồi coi với mình, má không hiểu gì hết. Không hiểu nên má hỏi, má hỏi liên tục, và hỏi những câu kì cục, một lúc thì mình bắt đầu cáu mình bảo “sao má coi phim mà không chịu hiểu gì hết vậy”. Rồi không nghe má hỏi nữa, mình tiếp tục coi, một lúc sau thì mình để ý thấy má nằm xoay mặt vào tường, lặng lẽ khóc. Mình cũng hoảng, lại hỏi má, càng hỏi má càng khóc to hơn, khóc tức khóc tưởi, má nói “má cho con ăn học nên người, rồi giờ con về chê má ngu dốt”. (Đúng kiểu phụ nữ hay suy A ra B, kiểu chồng bảo mệt thì ngay lập tức nghĩ anh ta không còn yêu mình nữa…). Mình phải ngồi xin lỗi rồi giải thích các kiểu, xong kết luận: “nếu má vất vả cho con ăn học thế, ra đời nhiều năm thế, mà giờ cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, thì má có thực sự vui lòng không? Má đừng sợ con cái giỏi hơn mình, rồi coi thường mình, mà má nên tự hào có đứa con thông minh.” Hình như má nghe cũng thủng, nên thôi không khóc nữa, buồn một tí nữa rồi thôi.

Nhưng mình vẫn không quên được cảnh má khóc tu tu đó, mỗi lần nghĩ lại mình đều tự trách mình nhiều, lẽ ra, được ăn được học, được cho là thông minh, hiểu biết, mình phải biết cách trả lời má mà không làm má buồn. Cũng như khi coi những bộ phim khoa học giả tưởng cùng chồng, mình cũng hoàn toàn mù tịt không hiểu gì, và cùng không có ham muốn được hiểu. Hay vừa rồi coi một sê ri phim về lập trình, công nghệ, khởi nghiệp, mình không mê lắm nên chỉ ngồi kế bên làm việc với laptop, thỉnh thoảng ngước lên màn hình thì mình hỏi vài câu ngô nghê để … chồng cảm thấy khỏi lạc lõng, chồng lúc nào cũng bấm dừng phim lại, rồi từ tốn giải thích mọi câu hỏi của mình, không hề lên giọng xuống giọng, không hề bực mình. Thấy thế, mình càng cảm thấy xấu hổ hơn cách mà mình đã trả lời má 😦 , không có bao giờ, mình lại có cơ hội ngồi cùng với má xem một bộ phim hay không!

Càng nghĩ càng thấy buồn. Ba má vất vả, năm 18 tuổi mình đã hân hoan biến khỏi nhà, lên xe không thèm ngoái lại, không hề biết ba má đứng nhìn theo xe nước mắt chảy ròng. Từ đó đến nay, khoảng thời gian 2 tháng trước khi đi nước ngoài là khoảng thời gian dài nhất mình ở gần ba má. Với má còn nói được vài ba câu tâm sự, với ba, hoàn toàn như hai người xa lạ. Cái khoảng cách vô hình, cái bức tường lạnh lẽo ở giữa, làm cả hai chẳng biết tiếp cận nhau như thế nào. Đợi hai năm nữa, mình về rủ má đi du lịch hai má con vậy. Còn ba, chắc phải rủ nhau đi nhậu mới nói chuyện được.

Đám cưới của riêng mình

Trang trí ở bãi biển, rất đơn giản

Còm men bài viết của một bạn khác làm mình nhớ tới cái đám cưới của mình gần 3 năm trước. Đó là cái đám cưới của “riêng mình”, theo mong muốn của mình, chứ không phải cưới cho “ba mẹ” hay cho vừa lòng người ta nào khác, càng không phải để nở mặt nở mày.

Là cái đám cưới không có thiệp mời, không có quà cưới, không có thùng tiền mừng, chỉ có một yêu cầu duy nhất: phụ nữ mặc áo dài. Mình thì khác các cô gái khác, không câu nệ chuyện lễ lộc, không ảnh cưới lung linh, không váy cưới lộng lẫy. Mình chỉ muốn làm nó như một bữa tiệc đơn giản, với những người hết sức thân thiết. Sau đám cưới thì mình càng thấy thích cái kiểu tổ chức đấy, và hi vọng có thể làm một bữa tiệc nữa kỉ niệm 10 năm ngày cưới còn vui hơn gấp 10 lần.

Mình nghĩ, đám cưới ai cũng làm thiệp cưới hoành tráng, đãi mấy trăm khách mà có khi chẳng biết mặt biết tên người ta, nhận một đống tiền mừng rồi trả hết cho nhà hàng, thậm chí có người còn vay mượn để cưới cho to đặng nở mày nở mặt, có người hoàn toàn không thích những điều đó, nhưng phải chiều ý bố mẹ để bố mẹ nở mặt với xóm làng. Mình thì hay thích làm chuyện khác người lắm, cứ cái gì mà ngược lại số đông là mình khoái à. Ban đầu mình có nghĩ tới mấy kiểu thiệp cưới siêu đơn giản, rồi lại nghĩ, đơn giản nhất là chẳng thiệp gì sất. Một ngày trước ngày cưới, mình mới bắt đầu thấy lo, không có thiệp thế thì người ta thường không nhớ, hỏi má, liệu họ hàng có ai tới không ta?! Má đáp chắc nịch, tới chớ sao không. Rồi bốc điện thoại gọi một vòng quanh họ hàng, đảm bảo ai cũng nhớ đi, và không quên dặn thêm đừng bỏ tiền mừng hay quà cáp gì cả nha. Cũng do cái tính thích khác người, hơn nữa lại hơi quá rõ ràng rành mạch, mình nghĩ, mình rất ít đi đám cưới, không mừng được bao nhiêu bạn bè, ở quê lại càng không, có ai mời gì toàn ba má đi thôi, hầu như không ai nợ nần mình, nên mình cũng không muốn nợ nần ai cả. Thế là quyết định, không nhận tiền mừng. Cũng có nghĩ không biết liệu họ hàng có ngại không, có khi lại nghĩ mình chảnh chê tiền, nên cũng hỏi vài người xem ý sao, ai cũng ủng hộ, nhất là khi nói “hãy mặc áo dài đi đám cưới, đó là món quà mình mong muốn”. Hơn nữa, mình tổ chức tại nhà, mướn người nấu và dọn, chi phí tầm hơn 100k/người. Mình chỉ mời khoảng 100 người, tính ra chỉ tầm 10 triệu tiền ăn uống, chi phí này mình kham được. Trang trí tại nhà mình cũng nhờ người làm hết, tính tình lỡ đễnh không quan tâm lắm nên chẳng biết người ta trang trí gì, cứ dặn tới ngày đó tới làm thôi, rồi nhờ người ta làm luôn mâm quả các kiểu (cho nhà trai) và không thèm duyệt trước, cho gì xài nấy rất dễ tính. Hình như tính hết không tới 10 triệu. Rồi 5h chiều trước ngày cưới mình rủ đứa bạn đi …mướn áo cưới. Mình đoán là chắc không có cô dâu nào tỉnh tới mức đó, chỉ đi tìm áo cưới trước 18 tiếng đồng hồ. Tiêu chí là áo dài thôi, đi 2 tiệm thì tìm được ngay cái áo dài đỏ lộng lẫy vừa khít y chang may đo, áo này người ta chỉ mặc làm lễ hoặc đám hỏi, nên giá siêu hạt dẻ, hình như 300k, may bạn mình mang theo chứng minh thư nên cọc lại lấy áo về luôn. Rồi phi qua tiệm chụp hình đối diện hỏi sáng mai có ai ghé nhà trang điểm giúp không? Trang điểm đơn giản 350k (cái này thì vì mình nhấn mạnh đơn giản nên người ta tính giá trang điểm dự tiệc mà không hề biết đám cưới, sáng hôm sau đến nhà thì mới biết đám cưới, mới bảo mình ơ em tính giá rẻ quá), mình cười bảo em cứ trang điểm cho chị như tiệc bình thường thôi, làm quá giống cô dâu … chị khỏi trả tiền luôn á. 🙂 (Mình rất sợ cái kiểu trang điểm mặt bư phấn ở quê), mình đem kem phấn của mình cho cô ấy xài cho hợp màu da, vì da mình ngăm, tránh trường hợp thường bị thấy, các cô dâu mặt trắng bệt còn cổ đen xì.

Tiệc đơn giản buổi trưa ở nhà chủ yếu cho họ hàng, công bố rằng con nhỏ này chống lầy rồi đó nha. Rồi chiều bạn bè kéo xuống làm tiệc bãi biển và đốt lửa bon fire. Chỗ này hơi tiếc vì mình dự tính tiệc bãi biển chỉ cho bạn nước ngoài và bạn Sài Gòn là chính, còn lại bạn thân ở quê chỉ chừng 5 đứa là hết cỡ, nên mình chỉ chuẩn bị đồ nướng cho 30 người mà uống là chính, ai dè dân tình ở quê nghe tiệc biển cũng ham vui, kéo xuống hơn 50 người thành ra đồ ăn không đủ. Cho nên mình muốn làm lại tiệc bãi biển, có thể làm sinh nhật con (nếu có đẻ), hoặc là kỉ niệm 10 năm ngày cưới (nếu không bỏ nhau trước) cho mọi người. Lần sau thì mình đã có kinh nghiệm nên sẽ làm tốt hơn, sẽ chuẩn bị nhiều đồ ăn hơn, chuẩn bị thêm trò chơi bãi biển … thậm chí mướn DJ.

Đốt lửa

Ba má ban đầu trích tiền trả giúp các khoản trước, rồi sau thì không chịu nhận tiền mình trả lại, ba má nói vì bọn mình không nhận quà mừng nên ngoài cái nhẫn “kỉ niệm” thì ba má … tặng luôn cái tiệc cưới vì … rẻ quá 🙂 . Thành ra đám cưới tiết kiệm của bọn mình trở thành Siêu tiết kiệm luôn 🙂 .

Hãy bảo vệ con!

Khi mình có con, mình sẽ chọn làm bạn của con, sẽ bảo nó kể cho mình nghe những chuyện ở trường, kể cho mình nghe những ai nó gặp, những việc nó làm. Nếu ai chạm vào vùng bí mật của nó, nó phải làm gì, và phải mách ngay cho mình như thế nào. Mình bây giờ ngoài 30 tuổi, không hèn như đứa trẻ 12 tuổi ngày xưa nữa, mình sẽ làm ra ngô ra khoai.

  • Mình không đồng tình với những người ủng hộ diễn viên hài Minh Béo (anh này phạm tội ấu dâm ở Mỹ, bị nhốt vài tháng rồi thả về vn) vì mình đã từng bị lạm dụng, may mắn là không to tát đến mức bị ảnh hưởng tâm lý về sau này.
  • Câu chuyện bị lạm dụng mình từng viết nhiều lần, tất nhiên chỉ cho riêng mình đọc, vì nó là một phần kí ức của mình, viết về nó rất rất rất khó, một mặt là đề tài nhạy cảm, mặt khác là động chạm tới nhiều người còn sống sờ sờ ra đấy mà mình cũng chẳng muốn làm những người vợ người con của họ phiền lòng vì một lỗi lầm – có thể là – trong một chốc lát trong quá khứ. Có nhiều khi ngồi viết, mà lòng thắt lại nghĩ không biết bao nhiêu đứa trẻ ở quê chịu cảnh này, không biết những người đó có lặp lại hành vi tương tư với đứa trẻ khác. Riêng có một người, quả thật mình lo lắng là đã và sẽ có thể có nạn nhân khác.
  • Nếu bạn chưa bao giờ từng là nạn nhân của lạm dụng tình dục, hãy tin rằng bạn đã rất may mắn, nhưng cũng hãy tin rằng, còn rất nhiều đứa trẻ, người đã từng là đứa trẻ, kém may mắn hơn bạn, chỉ là họ chỉ giữ những bí mật đen tối ấy cho riêng mình mà không kể cho bạn nghe thôi.

Mình lớn lên ở quê tới năm 18 tuổi, không giống như thành phố, nhà ở quê ngày xưa hầu như không bao giờ khép cổng hoặc thậm chí không có cổng, cửa nẻo cũng chỉ khép hờ mà thôi. Mình thuộc loại dậy thì sớm (so với thời xưa, ở quê đứa nào cũng ốm teo tẻo và lép xẹp), 12 tuổi mình có kinh nguyệt lần đầu tiên. Thế là bắt đầu dậy thì, mình lớn lên đúng là mỗi ngày luôn, từ đứa còi cọc hồi nhỏ còn ăn chế độ suy dinh dưỡng kí bột kí đường lon sữa, mình bỗng chốc phổng phao vô cùng, mình ăn như „Bát giới“, mỗi ngày trèo lên cân đều thấy lên kí, mình mập nhanh tới mức da ở đùi bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhẹ tới giờ vẫn còn vết tích. Ngực bắt đầu lớn làm mình xấu hổ, mình lấy cái nịt bụng của má để nịt ngực lại cho bằng phẳng, mình cứ nịt thế mỗi ngày cho tới khi bị má phát hiện chửi quá trời. Năm 15 tuổi thì mình đã bằng bây giờ về chiều cao và cân nặng.  So với bạn cùng lứa mình thành ra tròn trịa ngon mắt, thế nên mình trở thành mồi ngắm cho những kẻ có hành vi sai lệch. Nền giáo dục, những quan niệm cổ hủ, thiếu đối thoại giữa cha mẹ con cái, những định kiến sai lầm của xã hội, luôn làm những cô gái mới lớn, thậm chí cả đã lớn, luôn cảm thấy bị lạm dụng tình dục là một vết nhơ nhuốc cần phải che đậy, thế là bí mật luôn là bí mật, còn thủ phạm thì cứ nhơn nhơn sống, tìm kiếm con mồi mới, thậm chí quay lại đe dọa ngược lại nạn nhân nếu không cho hắn tiếp tục thì hắn sẽ đi nói với mọi  người… thật kinh khủng. Thủ phạm nhiều khi chẳng ai xa lạ, bố mẹ nhiều khi con kể còn không tin.

Một lần mình sang nhà hàng xóm chơi trốn tìm buổi tối với cả đám con nít trong xóm, trong khi mình đang rối rít tìm chỗ trốn thì thằng hàng xóm hơn mình vài tuổi, đang nấp sẵn một góc, kêu  mình vào,  vừa ngồi thụp xuống thì nó búp zú mình mấy cái. Mình bỏ về và từ đó không bao giờ đặt chân sang nhà đó nữa dù rằng mình rất quí bố mẹ nó. Đó là câu chuyện đầu tiên. Nhà mình buôn bán từ khi mình còn nhỏ, rõ ràng việc buôn bán nuôi sống cả gia đình, nuôi mình đi học, nhưng lại là môi trường vô cùng nguy hiểm cho con gái đang lớn còn khờ còn ngốc. Vì là quán, cho nên thanh niên tới cũng chẳng đuổi được. Xóm trên có một thằng hơn mình vài tuổi, nó hơi khùng, liên tục xuống quán nhà mình ngồi lì, quán chỉ có mình mình vì ba má còn đi làm. Mấy ngày đầu nó cứ ngồi lì nhìn mình chằm chằm, rồi một hôm có sấn lại gần, mình không nhớ rõ nó đã kịp sờ cái gì chưa, thời đó mình rất hung dữ, nhưng thằng này chửi kiểu gì nó cũng cười hề hề, lúc nó sáp vào thì mình cầm luôn cái ghế kế bên phang vào đầu nó. Nó tức giận bỏ đi rồi từ đó không bén mảng tới nữa, may quá. Rồi một thằng hàng xóm khác, mình phải nói là rất dê, cứ trưa vắng mình phải canh nhà một mình thì nó mò sang thả dê, nó có cái trò chọc ngón tay vào eo, thì từ eo lên ngực mấy hồi. Có một hôm ba má không có nhà, nó cứ xông vào chọc vào eo mình, nói những lời rất dê, mình bỏ chạy, vòng ra sau nhà, nó vẫn không tha và đuổi theo, cùng đường mình nhặt một viên gạch ống lên quát to: Mi bước tới bước nữa là tao cho vô mặt mi. Nó hầm hầm bỏ đi, từ đó mình luôn nhìn sang nhà nó với ánh mắt hình viên đạn, mình ghét luôn cả tông ti họ hàng nhà nó. Và từ chiến thắng đó mình tin rằng nếu nó xông tới mình lại cho nó ăn đá ăn gạch, hơn nữa nó không thể chạy nhanh bằng mình.  Tới giờ đã rất nhiều năm trôi qua, nhưng mình không quên, vẫn ghét nó, mỗi lần về thăm quê vẫn thấy cái mặt khó ưa của nó ở đó.

Ở quê hay có kiểu trai tới nhà tán gái, nhà mình là quán xá nên trai cứ tới vô tội vạ. Năm mình 16, 17 tuổi, những anh chàng sinh viên luôn là cái gì đó bóng bẩy hay ho, xa vời với những người nông dân lúc nào quần áo cũng lấm lem. Có một tốp sinh viên nọ cứ hay tới nhà mình, một thằng trong tốp tán mình, hình như nó học đại học Luật,  mình nghe ngưỡng mộ và thèm rớt cả hàm. Nó nhìn rất nho nhã, rất thư sinh và cũng đẹp trai, mình cũng thinh thích nó cho tới một lần, đang ăn cơm với gia đình, nó ngồi phía trước nhà, gọi mình ra có chuyện gì đó, mồm mình vẫn nhai cơm, tay vẫn cầm đũa. Vừa bước ra thì thằng thư sinh tấn mình vào tường, hôn môi rồi bóp zú hai cái, xong bỏ đi. Quá nhanh, mình còn chưa kịp định thần, ba má mình thì ngồi phía sau bức tường nó tấn mình, vậy mà nó dám, rồi nó biến mất luôn từ đấy mình không bao giờ gặp lại nó nữa.

Một người họ hàng xa hơn mình vài tuổi cũng tranh thủ sờ mông mình một lần thì mình đi bộ lên dốc trước mặt nó.  Một gã bán mắt kính rong cũng tranh thủ vừa giới thiệu hàng vừa đứng sát vừa đủ tay chạm vào ngực mình, mình lại tưởng vô tình nên xích ra, lão lại xích lại thì mình mới biết là không phải vô tình. Quát lên thì lão mới cười nham nhở bỏ đi. Một lần chạy thể dục buổi sáng với em trai và bé hàng xóm, bị hai thằng nhóc chạy xe máy dừng lại, pin đèn pin vô mặt mình rồi sờ bím một cái. Haiza, nó sờ cao quá chả trúng bím nên mình đoán hai thằng này còn nhỏ, nhưng mình cũng ngán nghỉ chạy bộ buổi sáng luôn. Nhưng có nhiêu đó mình cũng xấu hổ (!?) chẳng kể ai, em mình chạy kế bên không biết chuyện gì xảy ra hỏi mình mình cũng bảo chẳng có gì.

Ở Sài Gòn, ngoài những vụ linh tinh như chạy xe bị vỗ mông, bị thằng điên nào bám đuôi, hay bị đứa biến thái nào khoe cu… thì nhiều kể không hết. Học đại học còn bị bạn cùng lớp cưỡng hôn cắn rách môi hay rủ đi xem phim rồi bóp dú, thế mà thằng cha ấy lại còn kể lung tung gì sai sự thật với tụi trong lớp nữa, vấn đề là mình không quan tâm ai nghĩ gì nên cũng chẳng thèm phân bua, vì nó chẳng ảnh hưởng gì tới cuộc sống của mình, ai tin nó thì cứ việc tin. Có lần bị lão già biến thái bám nhăng nhẳng suốt chặng đường dài, nói năng tục tĩu, bám dai tới mức gần tới công ty rồi mà nó không chịu đi, tức quá tới mức run người chịu hết nổi mình nghĩ „giờ tao chơi khô máu với mày luôn“, ngang góc đường nguyễn văn trỗi đang thi công công trình, mình dừng xe nhặt mấy hòn gạch to để ở chỗ để chân; thằng biến thái vẫn chạy xe chầm chậm chờ, mình vẫn vừa run vừa tức trờ lên, tung chân đạp xe nó mà chân ngắn quá không với tới, rồi nhặt cục đá lên gào to giữa đường giờ mày cút không tao cho vô mặt. Ấy thế mà thành công, nó đi thẳng. Mình ngưỡng mộ nhất cô bạn ngày xưa, vừa ở bệnh viện Từ Dũ thăm bạn ra, có ngay thằng biến thái đứng cầm cu khoe, nó giật mình đúng 2 giây rồi cười như nắc nẻ bảo „đù má cu có chút xíu xìu xiu bày đặt khoe cha nội, mày làm tao mắc cười quá“, rồi nó phẩy tay mà đi.

May là mình từ bé tính tình hung dữ, thấy trai dê là mình xách ghế hoặc nhặt gạch nhặt đá ngay là tụi nó lủi mất cũng đỡ. Với nhà ở ngay đường lớn, chứ không phải giữa đồng không mông quạnh la cũng không ai nghe thì không biết chuyện gì xảy ra nữa.

Lão đáng sợ nhất lại là gã chưa động tới mình, lão ấy khi ấy đã ngoài 50, mình 12 tuổi. Nhà mình có cái phòng Karaoke nhỏ, lão là khách hay đến. Một hôm lão thủ thỉ với mình, „Tối nay tám giờ con đi ra khỏi nhà một tí, ra chỗ cái tiệm sửa xe cách nhà đâu chừng 200m, chú sẽ gặp con ở đó và tặng cho con một món quà và chỉ xin hôn con một cái thôi. Con có thích một sợ dây chuyền bằng vàng không? Nhớ nhé, tám giờ.“ Cho tới bây giờ mình vẫn rùng mình khi nghĩ tới lời của lão, thời đó, đi ra 100m khỏi nhà là đồng ruộng mênh mông vắng tanh tối đen như mực, chẳng có một nhà hàng xóm nào. Mình đã không đi vì mình hơi sợ tối và mình không thích dây chuyền vàng cho lắm, mình thích cái gì ăn được cơ. Nếu ngày ấy lão dụ dỗ bằng một cái gì khác mà mình thích, có lẽ giờ mình không thể ngồi đây viết lại một cách bình tâm như vậy. Và thậm chí mình không hiểu, không biết, cho tới tận gần 10 năm sau lớn lên, mới lại rùng mình. Đây là lão già mà mình luôn lo sợ không biết gần hai mươi năm qua lão đã có đứa bé gái nào là nạn nhân của lão chưa, mình cũng không biết cách nào để nhắc nhở ai cả.

Và mình cũng biết mình không phải là nạn nhân duy nhất của những trò lạm dụng kể trên. Thậm chí có vài người bạn thân thiết của mình đã kể cho mình nghe những vết thương từ thời trẻ thơ và sẽ vĩnh viễn không bao giờ lành của họ với những kẻ có khi là hàng xóm, có khi là họ hàng, mình đau lòng, nhưng chỉ biết giữ kín bí mật của họ và căm thù thủ phạm và không biết làm gì hơn.

Mình biết nếu ngày đó nếu khi xảy ra bất cứ chuyện gì mình nói với ba má, thì ba má mình sẽ bảo vệ mình bằng mọi cách, má chắc sẽ tới đứng trước cổng vừa chửi vừa khóc, ba nóng tính thế chắc sẽ cầm rựa rượt mấy thằng sở khanh trối chết, em mình chắc sẽ đập tụi nó một trận vì ngày xưa có tuyên bố học võ để bảo vệ chị, tiếc là em ấy nhỏ hơn mình nhiều quá nên ngày đó vẫn còn là đứa con nít mình chưa nhờ được. Vấn đề ở đây là, mình không nói, ngày đó những chuyện đó mình tự thấy xấu hổ nên tự giữ bí mật, và mình cũng không nhớ, ngày ấy ba má có bao giờ ngồi tỉ tê tâm sư với mình không, ba má quần quật làm lụng lo cho chị em mình no cơm đủ tiền đi học đã không còn thời gian cho riêng mình nữa rồi. Không ai bảo cho mình biết nếu bị kẻ khác sờ mó thì phải làm gì, còn đồng loại thì … Nếu chẳng may trong xóm trong làng có đứa bé nào xui xẻo là nạn nhân của mấy thằng biến thái thì y như rằng cũng phải bán nhà bỏ xứ mà đi, chứ làm sao sống nổi với những ánh mắt kì thị, giễu cợt,đàm tiếu, dù rằng bản thân nó chỉ là nạn nhân mà thôi. Đó cũng là lí do khiến nạn nhân im lặng còn hung thủ thì nhỡn nhơ.

Những ngày cuối

Bếp xưa trong khu bảo tàng của người Lithuania

Hồi đầu năm về thăm quê, ghé thăm nhà bà cô, mình ngạc nhiên vì gặp bà cô ở nhà. Vì đã nghe má nói chồng bà đang nằm bệnh viện chờ đến giây cuối cùng, ông đã 95 tuổi (bà gần 80) nên ai cũng hiểu rồi. Mình hỏi bà sao không ở bệnh viện với ông, bà buồn rầu nói con cháu tụi nó không cho.

Mình hiểu là con cháu lo cho bà, vì bà đã già, sợ để bà chứng kiến ông ra đi thì không chịu nổi. Nhưng mình cũng buồn cho bà, sống bên nhau mấy chục năm trời (ông bà rất hạnh phúc) mà tới những ngày cuối đời không được nắm tay người bạn đời tiễn người ta đi thì đau lòng lắm, cho cả 2 người luôn. Mấy chục năm qua ông không bao giờ rời xa bà, bây giờ chính thức để bà lại một mình, không biết bà xoay xở ra sao?

Ngày của ba

Tôi đọc được mấy bài viết về cha, rồi tự nghĩ, nếu nghĩ về ba tôi, điều gì đọng lại trong tôi?

Hầu hết những kí ức về ba tôi nhuốm một màu xám, chẳng hiểu sao tôi không quên được một vài hình ảnh xấu xí khi tôi còn bé và cảm giác ganh tỵ với mấy đứa em họ sống gần nhà tôi vì ba tụi nó hay trêu đùa ngọt ngào và chơi cùng tụi nó. Má tôi cũng góp phần tô thêm một ít xám vào đấy khi thỉnh thoảng hay “kể tội” ba tôi, tôi biết má không có bạn bè, má không có người để kể lể, than thở, và má muốn tranh thủ đồng minh. Tôi cứ đều đều nghe những câu chuyện một phía như thế, vì hầu như cả cuộc đời hai ba con tôi chưa từng ngồi tâm sự cùng nhau, tôi không biết gì về ông, và ông chắc chẳng hiểu gì về tôi. Cho tới một lần năm tôi gần 30 tuổi, nghe mãi những câu chuyện than vãn của má về ba, tôi hỏi má, má muốn con ghét ba phải không? Má chưng hửng, má giật mình, chắc má không bao giờ nghĩ rằng những gì má kể tôi nghe làm tôi ghét ba, má chỉ đơn giản nghĩ, má cần tâm sự… Nhưng kể từ đó thì mỗi lần về thăm nhà, tôi ít nghe hẳn những “chuyện xấu” của ba. Hoặc có thể là ba tôi thực sự “đổi tính đổi nết” nên cũng chẳng còn chuyện xấu gì để kể.

Năm tôi tốt nghiệp đại học, về thăm nhà, ba nắm tay tôi.

Tôi sốc.

Chỉ bằng một cái nắm tay thôi.

Đó là cử chỉ gần gũi đầu tiên của hai ba con kể từ khi tôi biết nghĩ, biết nhớ. Ba nói ba tự hào về tôi. Tôi thấy lòng thổn thức, thật khó mà quên cái nắm tay ấy, bàn tay cứng ngắt vì chai sạn.

Ba trong kí ức tôi là một người lạnh lùng, khô khốc, buồn tẻ, khó chịu, nóng tính và bất mãn với đời. Khi còn trẻ ông cũng là kẻ tài hoa, lãng mạn, bay bướm, cũng thơ cũng nhạc, nhưng cuộc đời kém may mắn, cái nghèo và những nghiệt ngã cuộc sống làm ông trở nên khô cằn, chán nản. Từ khi nghỉ làm công chức, ông bôn ba vất vả làm thợ hồ, thợ xây, miền xuôi ít việc, ông còn theo đám đàn ông cùng xóm lên tận núi mà làm. Tôi hồi ấy còn nhỏ, chẳng để ý nhiều, lớn lên rồi cũng tự thắc mắc mà lại chưa một lần hỏi ba, hỏi về đời ông. Nếu ba mưới năm im lặng, thì mở miệng cũng thật là khó!

Ba là kiểu người nhà quê, cứ thích lục đục kiếm chuyện gì đó để làm. Hồi tôi còn ở nhà, ba tự làm mọi thứ đồ cho tôi, từ đóng bàn ghế, kệ sách, cho tới kệ giày…

 

I want a workstudio!

“Đi về hướng mà trái tim kéo bạn đi”

Cuốn sách J mới mua về có một câu đại ý thế, cái câu ấy cũng có chút làm mình xao động.

Đúng ra thì mấy năm rồi, mơ ước của mình cũng chỉ nhiêu đó thôi, không khác đi là mấy, một là một cái nhà nhỏ với khu vườn trồng đủ các loại rau và vài luống hoa, thả mấy con gà. Hai là, trong cái nhà nhỏ ấy có một cái phòng của riêng mình, nó là cái studio làm việc. Ở đó mình đặt cái bàn gỗ to đùng giữa phòng, trên bàn sẽ ngổn ngang nào giấy vẽ, cọ vẽ, bút màu, keo dán, sơn, chổi… Trong một góc phòng sẽ là cái bàn để thao tác gỗ, một cái cưa máy, một cái máy khoan. Góc kia sẽ là một cái kệ lớn chứa ti tỉ thứ từ dụng cụ như búa kềm đinh vít, cho tới những cái móc nữ trang bé bé. Khoảng trống còn lại mình sẽ đặt một cái sofa đôi nhỏ nhỏ, đủ nhỏ trong cái phòng nho nhỏ nhưng không quá nhỏ để thi thoảng mình lại ngã lưng, ngồi bó gối chơi sodoku hoặc online…

Mình thỏ thẻ với J, J bảo “làm tới luôn đi em”, nếu nó làm em vui, đầu tư một cái studio thì chừng mười ngàn là hết cỡ rồi chứ gì. Thế là cả ngày hôm  nay mình thành ra cũng chẳng học hành gì được mà thay vào đó, thơ thẩn, mê mải ngồi ngắm hình các studio trên mạng. Cái ước mơ một căn nhà với cái vườn rau ấy có vẻ khó hơn cho nên chuyển qua ước cái thứ hai vậy. Khó là vì bọn mình vẫn chưa quyết được sẽ sống lâu dài ở đâu. Mùa đông ở Đức quá dài, quá lạnh, cuộc sống ở Đức quá buồn, quá lẻ loi. Không biết do tuổi tác hay do cái xã hội buồn tẻ lạnh nhạt này tác động mà mình càng ngày càng thấy thu mình lại. Những cuộc tụ tập bạn bè gần đây, mình phát hiện rằng mình chỉ im lặng ngồi nghe, thỉnh thoảng mỉm cười, y chang những bình hoa (tiếc rằng hoa này cũng đã tả tơi sắp tàn rồi). Mình tự thấy mình quá chán nữa huống hồ gì người khác! J hỏi, tới bao giờ thì em bắt đầu kể những câu chuyện của em? Vâng, em có quá nhiều chuyện để kể mà, bạn bè em cũng là bạn bè của đám ấy, công việc của em cũng chung chỗ với một đứa, em đi chơi thể thao cũng với đám ấy, ở trường học thì em càng chán hơn, rốt cuộc, em chẳng còn gì riêng nữa, em chẳng còn chủ đề nào để mở miệng nữa hết. Thế đó. Mình thấy vui vì đi học đúng cái lĩnh vực mình thích.

***

Nhiều hôm hiếm hoi mặt trời cố mãi cũng xiên được vài tia nắng yếu ớt qua những tầng mây dày mấy cây số kia. Có nắng, dù leo lắt, dù vẫn lạnh như cắt, nhưng mình tót ra đường ngay, tranh thủ hứng lấy chút vitamin D của đất trời để tích của để dành nhằm chống lại Winter depression. Những lúc lang thang như thế, quả thật mình khao khát có lấy một đứa bạn biết bao. Một đứa từ ngày sinh con thì biến mất tăm, mình rủ nhiều lần đều từ chối, đứa thì chuyển khỏi thành phố, còn đứa cuối cùng từ ngày sinh đứa thứ hai thì cũng lặn luôn, có thể bạn ấy thấy mình đã không còn phù hợp cho cái friend circle của bạn ấy nữa. Vậy là mình không còn bạn nữa, mình cũng phải tập làm quen dần với cái hoàn cảnh cô độc này. Và mình vẫn luôn mơ về cái xưởng gỗ thủ công ấy, nơi mà mình hoàn toàn có thể một mình chìm đắm hoàn toàn trong những đam mê sáng tạo, những mày mò từ đôi tay…

Thế nhưng đây là Đức, chứ không phải Việt Nam, không thể cứ thích là làm. Muốn làm thì mình phải đăng kí với nhà nước, phải nghiên cứu làm cách nào để hợp pháp và tiết kiệm nhất, kẻo tiền làm ra không đủ đóng thuế, bảo hiểm và các loại phí (rất nhiều người bị cái này) đọc một đống tài liệu bằng tiếng Đức làm mình nản dần đi, ở đây hoặc là làm ra thật ít, nếu nhiều thì phải nhiều hẳn, không thì thành ra làm không công. Hơn nữa tiền mình đầu tư vào ban đầu là tiền đã đóng thuế rồi, nếu không biết rõ, dễ bị đóng thuế 2 lần trên một khoản tiền. Rồi lại còn xưởng. Ở đây tiền thuê nhà là đắt đỏ nhất, chỗ bọn mình ở thì chẳng khác gì nhà dành cho người độc thân, bé tẻo tèo teo, không thể nhét thêm một cái gì nữa. Với cái plan của mình, mình đã tính ngoài tiền đầu tư ban đầu cho máy móc thiết bị, dụng cụ và vật liệu, năm đầu tiên chỉ là bỏ công gây dựng, nghĩa là mình sẽ không kiếm được đồng nào, cho nên phải thật tiết kiệm, cho nên sẽ không đủ khả năng thuê xưởng, mà mình có cần xưởng đâu, mình chỉ cần một cái phòng bé bé đủ đặt vài cái máy. Nhà bố mẹ chồng có hẳn một tầng không sử dụng, nhưng cái khó là nhà cũ nên cách âm không tốt, nếu mình lục đục bào cắt ở dưới, thì ông bà sẽ nghe hết, sẽ bực mình. Hơn nữa ông nhiều khi nói những câu rất dễ mất lòng…

Như tuần rồi bọn mình sang thăm, ông nhà mình báo tin mừng là dự án ông ấp ủ bao nhiêu năm qua đã được thông qua và cấp khoản ngân sách đầu tiên, ông í hào hứng đùa vậy là đã bước được bước đầu tiên trên con đường trở thành triệu phú rồi. Thời điểm đó mình đang đọc một cuốn sách tự là “Tiền chuộc mạng” (Danielle Steel), ông chồng trúng mánh làm ăn trở nên quá giàu, vung tiền như nước, đầu tư mạo hiểm, sau bốn năm ông mất tất cả, nợ ngập đầu rồi tự tử, bỏ lại vợ (nội trợ) và ba con lâm vào khó khăn với món nợ khổng lồ. Mình kể câu chuyện ấy, rồi cũng bảo khi chồng triệu phú thì phải làm hợp đồng hôn nhân để lỡ có thất bại thì mình vẫn còn tiền, để con đi học và không phải bán nhà. Trong khi mình và chồng hoàn toàn suy nghĩ là làm thế để đảm bảo an toàn cho gia đình thì ông bố chồng bình luận: aha, vậy là vợ mày nó sẽ ôm tiền đi mất!!? Mình đứng hình. Vấn đề của mình là khi mình bực, mình chẳng bao giờ đốp lại ngay để giải quyết mà lại im lìm giữ lại câu nói đó, có thể nó sẽ ở lại trong mình cả đời. Chồng mình còn lâu mới thành triệu phú, bố chồng đã lo mình ôm tiền đi mất!