Những cách chống ế (phiên bản Nhảm)

Bài mình viết năm 2017, đăng trong group kín của phụ nữ, mình cọp lại đây để không lạc mất, sau đọc lại còn có cái mà cười 🙂

Tôi có một đứa bạn mà cứ thi thoảng tháng một lần, nó nhảy vào bảo số mày thật sướng quá, may mắn quá, chỉ tao cách với. Nghe riết vừa nhàm vừa ngứa hết cả người. May mắn chỉ chiếm 1% thôi mấy chị ạ, 99% còn lại là tự mình nắm bắt cái may nó như thế nào.
Lấy chồng, hay chọn bạn trai, cũng y như ra chợ mua cá vậy. Các anh chàng ngoài kia cũng nhiều la liệt như cá nằm tênh hênh ngoài chợ kia. Có cá tươi, có cá ươn, có thứ bé như cá cơm, nhưng cũng có hàng khủng

😉. Các bà các cô cũng chen chúc nhau, chị nào chậm chân thì có khi con bạn mình hoặc mụ hàng xóm đã nẫng mất con cá tươi nhất. Nếu chợ quê không có cá ngon, hãy đi chợ thành phố, nếu chưa tìm được cá ngon, hãy về miền biển. Nếu thích cá nhập khẩu thì phải biết nhiều hơn một ngoại ngữ. Các chị có thể chỉ nhìn cá mà đánh giá nó có ngon không, có thể dùng ngón tay ấn ấn nó tí (nghĩ gì thế?), nhưng mẹ tôi dạy phải lật cả mang nó lên coi có đỏ tươi không, tôi cũng lật không biết bao nhiêu chàng trai mới tìm được một chàng thơm phức mua về đấy ạ

😉. Mà lỡ mua rồi về mới phát hiện cá ươn thì các chị cũng còn có ba sự chọn lựa nữa: Một là- Vứt nó cho mèo, không có mèo thì thùng rác, rồi đi kiếm con cá tươi khác. Hai là – nếu các chị tiếc tiền, tiếc công đi chợ nắng nôi, tiếc nước bọt trả giá hết hơi với bà hàng cá, chị hãy tống vào một kí hành tỏi tiêu gừng nghệ mắm muối nói chung là „hành mỡ đỡ đứa vụng“, cách thứ ba là ném đó qua nhà hàng xóm nào chị ghét í

😉 .
Thôi đi vào việc chống ế, đọc kĩ và muốn làm theo hay không thì tùy

😉
1. Làm đẹp
Hãy đầu tư cho vẻ ngoài của mình, đừng mong đàn ông sẽ nhìn thấy những „vẻ đẹp tâm hồn tìm ẩn sâu trong đôi mắt ấy“ từ những cái nhìn đầu tiên. Tất nhiên cũng đừng đầu tư quá tay làm vẻ đẹp bên ngoài đè bẹp hết những thứ khác. Mà khi biết làm đẹp, ngắm chính mình cũng thấy tự tin hẳn, mà vẻ đẹp của sự tự tin nó thu hút con đực lắm

😉. Quên luôn vẻ đẹp tự nhiên đi, nó chỉ dành cho mấy đứa quá đẹp thôi

😉. À nhớ lăn nách. (Khổ, năm nay tôi bị 2 mẻ hách rồi, một là tiệc cưới bạn, nhảy đã lắm mà có nhỏ kia nhảy xung quá lại rất thích „Hands up in the air“, né không kịp luôn).
2. Đầu tư đầu óc tí
Mấy cô nàng quá đẹp thì sẽ được tha thứ hết dẫu nàng chỉ biết mỗi mỉm cười chìa ra hàm răng trắng làm lu mờ hết tâm trí của những kẻ đối diện. Còn chị em mình, tiếc rằng nụ cười không tỏa ra ánh hào quang nào thì đành bù lại bằng cách nhả lời vàng ngọc vậy. Phụ nữ nói chuyện thông mình sẽ đỡ mất thời gian lắm luôn, vì mấy chàng bèo bèo hãi lắm chạy ngay luôn đỡ mất công đá, còn các chàng thiệt cool sẽ ở lại hầu chuyện. Các em gái ngoan lúc nào cũng ngồi im thin thít thẹn thùng e lệ, hãy nhường các em ấy cho các anh thích bông cảnh.
3. Ra đường
Nếu đã tân trang nhan sắc và não xong thì đừng ngồi đó đợi, hãy xông pha lên, tuổi thanh xuân nào có trở lại bao giờ. (Tôi quen bạn trai thứ 3 ở nhà hàng, thứ 4 ở quán cafe, thứ 5 ở phòng nhảy, thứ 6 online, thứ 7 ở bar, thứ 8 ở văn phòng, thứ 9 ở vũ trường, thứ n ở bãi biển

😉 ) chồng/bồ tương lai của các chị có thể lảng vảng ở bất cứ chỗ nào, cho nên cứ thà chém nhầm còn hơn bỏ sót.
4. Tán trai
Nếu tia được một chàng ngon lành, tay không đeo nhẫn cưới, nặng không quá 100 cân, chiều cao không dưới mép tai chị thì hãy „nhìn“ anh ta. Mà đừng có nhìn lén chi cho nó mất công, hãy nhìn một cách lộ liễu cho người ta tưởng như chị đang dùng mắt laser đốt hết quần áo của anh ta. Khi anh ta nhìn lại, đừng quay đi, hãy đếm thầm 1..2..rồi chớp mắt quay qua nói chuyện với bạn, đợi 3‘ sau hãy dùng laser chiếu chàng ta một phát nữa rồi phát nữa, nếu chàng không nhìn lại thì …thôi chắc nó gay hoặc có vợ rồi, nếu nó phát huy tác dụng, hãy nhìn, chớp mắt hơi chậm hơn 1 mili giây so với bình thường (chậm quá người ta tưởng đang đóng phin Cô dâu 8 tuổi), rồi vén một cọng tóc lên vành tai, nếu tóc ngắn, cứ tưởng tượng ra mà vén hehe. (bài 1 tôi chỉ viết thế thoai

😉 )
5. Tự lập
Hãy yêu bằng hết con tim nhưng đừng quên thêm một chút lí trí. Nếu có khả năng, hãy tự trả tiền cho mình, không có khả năng thì để chàng trả nhà hàng năm sao mình trả cà phê

😉 . Hãy yêu không tính toán, không vụ lợi, đàn ông đã yêu say đắm thì không tiếc gì cho người phụ nữ của họ hết, nên cứ bình tĩnh.
6. Đánh nhanh thắng nhanh
Nếu các chị 18 tuổi, các chị có all the time in the world, các chị ngoài hai lăm thì đừng có mất thời gian. Hồi tôi tầm 26 tuổi có lần tôi hẹn một anh chàng trẻ măng, làm techcom, sau một hồi nói chuyện, xác định đối tượng này có âm mưu tìm hiểu tôi để cưới liền tay và không phải là người phù hợp thì tôi đã oang oang em không thích lấy chồng sớm (e hèm) … lắm, không thích có con sớm lắm, em không thích sống chung với ba mẹ chồng, … tự nhiên chàng trai im bặt rồi lặn mất tăm. Vài năm sau khi đã tính lừa được thằng nào phải cưới ngay thì tôi đổi chiến thuật, hỏi từ sớm : bao giờ thì anh có ý định kết hôn? (thật ra người được tôi hỏi câu này đa phần trả lời không muốn cưới, thế là may quá, tôi lại lên đường săn bắn tiếp), hoặc tôi hỏi: anh có ý định có con trong tương lai không? –Không -> loại. – Có, anh muốn có 5 đứa -> loại. Tất nhiên các chị có thể sáng tạo các câu hỏi như: anh có bị bệnh lậu không? Có xu hướng tình dục bất thường không? Có gay không (đừng đùa, cái này tôi gặp rồi)? Có còn được mẹ nấu cơm giặt đồ lau nhà cho không? Có chơi thể thao không (không thể thao gì cả thì không phục vụ các chị được chu đáo khoản kia đâu)? Có hôi nách không? Có vũ phu không? ….còn gì nữa nhỉ?
7. Học ngoại ngữ (extra)
Trước hết đừng nói đi Châu Âu Châu Úc gì hết, muốn đi Lào thôi thì cũng phải nói được tiếng Anh cái đã. Tôi thì tôi đơn giản không thích tắm ao làng nên vừa tròn 18 tuổi toi cũng dọt luôn vào Sài Gòn coi cá thành phố có lớn hơn cá làng tôi không. Sau khi vừa xem vừa xử chán chê thì tôi muốn mở rộng lãnh thổ, nên đã tranh thủ học cả tiếng Anh, sau khi đủ khả năng chửi nhau bằng tiếng Anh thì tôi học tiếng Tây Ban Nha, và tiếng Đức. (giờ tôi có thể rên được 4 thứ tiếng), thế làm phạm vi săn bắn của tôi mở rộng ra khỏi mảnh đất hình S của mình. Chứ nếu số quá may bị Brad Pitt để ý mà chỉ nói được mỗi hế lô how are you i’m fine thank you and you thì thôi, phim hết, số lại hẩm ngay. Tôi tạm thời thế đã, chúc các chị săn được cá tươi.

Advertisements

How lucky?

Mũi Né – chỗ hai đứa quen nhau, bạn Ruby từng ở ngay chỗ có cái view này.

Nhiều bạn bảo số tôi thật may mắn quá.
Tôi chỉ cười cảm kích, chứ thật ra tôi có bao nhiêu phần trăm may mắn, tôi biết.
Trước hết xuất phát từ may mắn được tự chọn ngành học mà không phải theo ý muốn của ai, tôi cũng không biết ba má có ước mơ thầm kín nào dành cho tôi không nữa. Rồi may mắn là tôi rớt trường Đà Nẵng để vào thẳng SG, ở đây may mắn là 1 ít, còn lại là tôi đã có kế hoạch … không đậu. Ước mơ lớn nhất suốt mấy năm niên thiếu là được “ra khỏi nhà”, càng xa càng tốt, tự do tự tại, tự nhìn ngắm thế giới rộng lớn kia (lúc đó cái SG là một thế giới rộng lớn rồi) bằng chính đôi mắt mình, được khám phá từng ngõ ngách bằng chính đôi chân mình. ĐN nhỏ quá, ĐN tôi biết rồi, ĐN gần nhà quá, ba má vẫn kìm kẹp được haha. Thế rồi tôi đậu nguyện vọng 2 SG như kế hoạch, kế hoạch đầu tiên con bé nhà quê 17 tuổi tự quyết định cho cuộc đời mình, SG đã cho tôi nhiều cơ may, nhiều bạn bè, nhiều vốn sống, cũng không thiếu buồn đau và nước mắt nhưng tất cả đã tạo nên một tôi của ngày hôm nay. May mắn thứ 2 là ba má đã quyết định để tôi đi học xa nhà, dù nhà lúc ấy rất nghèo… Nếu ở lại quê, chắc giờ này tôi đã nheo nhóc ít nhất ôm 3 đứa con, ngày ngày choảng nhau với một anh chồng nào đó, cũng có thể đã li dị rồi chăng vì đằng nào chắc cũng chẳng ở được với mẹ chồng, vì tính khí tôi như trời long đất nổ, lại mang tiếng gái tuổi Dần. Chắc sáng ra lại quần ống thấp ống cao, áo màu cháo lòng nhàu nhĩ, vội vã đưa con đến trường, hét đứa này ăn cho nhanh, đứa kia đừng ăn cứt gà. Tôi có đứa bạn học thời nhỏ ở quê, bằng tuổi nhau, nếu tôi vừa lấy chồng thì nó đã kịp có 4 con, nheo nhóc, bò lăn lóc đầy cái nền nhà bằng đất, chẳng đứa nào mặc quần, để đái ị khỏi phải giặt, eo ôi. Ôi nghĩ đến cảnh đấy tôi chỉ muốn treo buồng trứng lên luôn.

Rồi tôi vào SG theo nguyện vọng và kế hoạch, ngày đi, tôi một mình lên xe đò đi thẳng, dù chưa xa nhà lần nào, ai lo thì lo, ba má buồn khóc lên khóc xuống, còn tôi vui quá, mừng quá, chẳng để ý gì cả, chỉ mong chóng đến nơi xem cái SG ấy ra thế nào. Tôi vào SG, chẳng biết nhớ nhà là gì, vì vui quá, cái gì cũng mới, cái gì cũng lạ. Ấn tượng đầu tiên là SG sáng quá, đèn đường khắp nơi, tôi đến nơi 4h sáng mà xe cộ đầy đường, chẳng như quê tôi, tối thui, vắng tanh, sáng sáng chỉ nghe mỗi tiếng ra của bà bán bún: Bún đeeeeeeeey.

Quãng thời gian đi học quả nhiều biến cố, lắm khi rất chán đời nhưng tôi vốn không hay than thở, phần vì chẳng có ai mà than, phần vì người thương mình sẽ chỉ buồn thêm chứ có giúp được gì đâu. Nên hầu hết bạn bè nghĩ tôi lúc nào cũng tưng tửng vui vẻ, thôi nghĩ thế cũng được đi. Rồi may mắn thứ ba là cũng lết ra được khỏi trường. May mắn thứ tư là lúc này ba má làm ra tiền cho mười triệu đi học tiếng anh, tiếng anh thì mình giỏi sẵn rồi hehe, nhưng nói thì chịu, chẳng lẽ ra đường viết đưa giấy cho người ta đọc, thế nên cầm mười triệu đi luyện nói. Cái may này thì nhiều người có, tiền với nhiều người không phải là vấn đề, nhưng vấn đề là có chịu học, có quyết học hay không thôi. Rồi gặp zai, giả như ngày đó không nói được tiếng Anh, thì duyên gặp gỡ cũng bằng thừa nếu duyên ngôn ngữ không hòa hợp.

Tới đây thì tôi thấy rằng tất cả những điều tốt đẹp xảy ra đều bắt nguồn từ việc tôi đã lên chuyến xe đò ngày ấy, đã nam tiến, đã tạm rời xa vòng tay ấm của mẹ. Tất cả đều bắt nguồn từ việc làm bài thi toán tôi bỏ bài số 5, sợ lỡ hên quá làm đúng hết thì lại phải ở lại Đà Nẵng mà học, chứ còn Lý với Vẽ thì vô tư, làm hết sức cũng khó khá nổi haha. Rồi tôi may mắn quen bạn học, bạn D giới thiệu cho công việc đầu tiên, chỗ bạn ấy đã đi phỏng vấn mà không thích, rồi từ đó quen anh T, anh T sau làm cho CMV thì lại giới thiệu mình vào. Rồi duyên ấy đưa mình gặp Q, rủ rê nhau đi Salsa, từ Salsa mình lại quen bạn Ruby, rồi một lần thất tình mình một mình ra Mũi Né thăm Ruby, nên tình cờ gặp zai, rồi tình cờ say đắm, tình cờ yêu, tình cờ cưới 🙂 .

Bạn cũng bảo tôi may mắn gặp anh chồng tốt. May thì có may đấy, nhưng có phải tôi nhắm mắt lấy đại rồi về mở mắt ra bảo may quá đâu nhỉ. Con gái bọn mình có quyền lựa mà, tôi cứ lựa thôi, như lựa cá ngoài chợ í (bạn tôi bảo thế), con này mắt không trong long lanh thì chắc là không tươi, bỏ xuống, con kia mình không chắc, ăn chắc chả con, bỏ xuống. Lỡ có bị bà hàng cá chửi thì … kệ, có ai chết chửi đâu mà sợ. Tôi cũng sờ, cũng nắn, cũng xem, cũng ngắm, cũng vần về chán chê rồi tôi mới quyết đấy, tôi cũng xem cả gốc gác râu ria rễ má nữa cơ.

Tôi biết mình lúc nào cũng là con cừu đen giữa bầy cừu trắng, tính tình ngang bướng, cứng đầu, ít khi chịu ai, hơi độc lập một tí. Từ hồi lớn lên, hiểu chuyện một chút, chỉ mong cho tới ngày đủ tuổi vào đại học, để ra khỏi nhà, sống cuộc sống của mình. Tôi cũng biết mình không phải đứa con đứa cháu ngoan, định nghĩa gia đình của tôi cũng gói gọn trong ba má và các em, tôi chẳng thân thiết với họ hàng lắm, biết sao được… Xã hội Vn sống nặng nề gia đình, đặt nặng nghĩa vụ, tuổi tác và ‘chức danh’, tất nhiên là tốt, chỉ là nhiều khi tôi thấy thiếu không gian riêng.
May là, đã không anh Việt Nam nào cưới tôi. May thế, tôi đi đứng không phải dòm trước ngó sau, tôi không phải nhìn mặt ai để cư xử, không có nghĩa vụ gì để làm tròn cả. May là, tôi chẳng có bà chị chồng, ông anh chồng nào để đối phó. Trong phạm vi gia đình, tôi chẳng cần phải hỏi ý kiến ‘cha chồng’, không có chút liên quan mấy. Bạn tôi đẻ con ra, cũng chẳng có quyền đặt tên cho con, nghĩ được cái gì phải chờ ông nội nó thông qua, chỉ nghe thôi, tôi đã phát bực. Thật may mắn tôi không lọt vào trường hợp đó, nếu không chắc bị liệt vào danh sách đứa dâu bị ghét nhất. Tôi không cần phải được sự cho phép của mẹ chồng mới dám về thăm cha mẹ mình. Tôi không bị ai nói xa nói gần hối thúc đẻ nhanh, đẻ thằng cu.